Truyện thiên thần bóng tối phần 2

You are here

Trang chủ » thiên thần bóng buổi tối (Black - Angel) » cục cưng bóng về tối - nước ngoài truyện 3 - Phần 2 (Hết)

khổng lồ view this clip please enable JavaScript, and consider upgrading khổng lồ a web browser that supports HTML5 video


Một sớm tháng 10, trời cao với xanh. Biển cả rì rào du khúctình ca. Bao gồm cánh hải âu liệng lách trên biển, trường đoản cú do, chao nghiêng như chở cả bìnhminh lặng lành.

Trong căn nhà gỗ, một căn phòng khép hờ, tĩnh lặng. Trênchiếc bàn trắng ngay rèm cửa sổ, một cô bé xíu mười nhị tuổi vẫn mải ngồi hiểu sách. Ánh sáng lọtqua những tuy vậy cửa, ngủ bên trên trên làn tóc mượt buông dài. Đôi đôi mắt màu nâu khóichăm chú bên trên trang sách, không chớp. Chốc chốc, đôi môi cute màu hồng cherryhơi cong lên như làm phản ứng lại một điều yêu thích vừa đọc. Nhưng hai con mắt vẫnhoàn toàn ko cảm xúc. Cô nhỏ xíu cứ ngồi yên thế, cả giờ đồng hồ, không mỏimắt, ko mất tập trung dù chỉ một giây.

Bỗng,tiếng điện thoại cảm ứng thông minh rung lên. Không thể phân tâm, hai con mắt lạnh vẫn lướt trên nhữngdòng chữ.

Một hồichuông, hai hồi, đến hồi máy ba, cánh tay thuôn dài mới lười biếng vươn ra cầmlên dòng điện thoại. Áp nó vào tai, nhưng lại mắt Hải Vy vẫn ko rời trang sách.

Bạn đang xem: Truyện thiên thần bóng tối phần 2

- Vy à, em đang có tác dụng gì? rỉ tai với anh được không?

Không gồm tiếng trả lời, chàng trai đầu máy vị trí kia vẫntiếp tục:

- Em đừng thế này nữa, làm sao anh sống nổi. Em nói gìđi, trả lời anh đi, chỉ cần em thông báo thôi. Xin em...

- ngừng chưa? - giọng nói tông cao bất ngờ cất lên.

- Gì? Em chịu đựng nói cùng với anh rồi à? Mình chạm mặt nhau đượckhông? Anh...

Hải Vy tắt điện thoại, tắt nguồn rồi vơi nhàng đặt nó vềchỗ cũ. Cô nhóc liên tục thong thả đọc, không còn bận tâm cuộc điện thoại tư vấn vừa nhận. Anhchàng đó ước xin “chỉ buộc phải em lên tiếng”, Vy đang làm, Vy thấy mình đủ trọng điểm đức. Cônhóc không hề muốn bất kể ai có tác dụng phiền thời giờ đọc sách của mình.

- Phong!

Phía kế bên vang lên môt giọng cao cường và có chút phẫn nộ.Đôi mi khẽ nhíu, Vy lập tức bỏ cuốn sách xuống, đứng dậy, rảo cách ra khỏiphòng. Bất cứ ai ai cũng làm cô khó chịu khi vẫn đọc sách, trừ phụ vương cô, với nhữngviệc liên quan đến phụ thân cô, Chấn Phong.

Đôi chân nai lưng lưới đi rất nhanh trên lối đi lát nhữngviên gạch men đỏ chênh nhau với quanh co, đến gần chiếc xích đu trắng tất cả mái là mộtgiàn hoa giấy. Chấn Phong vẫn ngồi bên trên xích đu, laptop bỏ lên trên chiếc bàn gỗngay trước mặt, hai con mắt đang để ý vào màn hình, chợt ngước lên. Vừa thấyBăng, khóe môi Phong hiện một niềm vui thật nhẹ. Nhưng niềm vui chưa kịp tắt thìgiọng nói cao nghều đã đựng lên giận dữ:

- Áo anh có mùi nước hoa lạ!

Băng giơ cái sơ mày trắng lên, đôi mày nhíu lại.

- Nước hoa à? Anh ko dùng! - dường như Phong vẫn chưahiểu ý của Băng, hương thơm nước hoa kỳ lạ trên áo một người bọn ông thì vợ sẽ khá dễ kếttội nước ngoài tình.

- dĩ nhiên anh ko dùng! - Băng càng bực tức hơn. - Anh chớ tỏra chần chừ gì như thế!

- Anh biết gì? - Phong hỏi lại (vẫn không hiểu).

- Đồ tồi! - Băng ném thẳng chiếc áo vào bạn Phong. -Hôm qua anh vào thị trấn làm gì?

- Anh muasách mang lại Vy. -Phong vẫn dịu nhàng.

- Vậy màtối muộn bắt đầu về! Ngụy biện!

- bà mẹ thôiđi!

Hải Vychặn trước phương diện Băng, giọng cô tinh quái cũng đầy phẫn nộ.

- Contránh ra!

- mẹ suốtngày có tác dụng ầm lên vị những chuyện ko đâu!

Băng chớpchớp mắt, cô cũng đoán là Vy không đứng về phía mình, tuy vậy cơn giận thì vẫnchưa nguôi:

- ChấnPhong ngoại tình!

- Anhkhông có! - giờ đồng hồ Phong sẽ hiểu vì sao Băng nổi cáu.

- bà mẹ thôigọi trực tiếp tên cha như vậy đi. Không tồn tại vợ nào như thế đâu! nếu muốn to tiếngtrong nhà, sao chị em không thao tác kiếm tiền!

- Vy, concó biết ai sinh ra bé không! - Băng cao giọng hơn.

- Mẹ, - giọng Hải Vy trở đề xuất nhẹ nhàng.- con họ Lâm! - với cô tinh quái buôngtừng lời thủng thẳng.

Cơn giậncủa Băng càng dưng lên, nhưng mà chẳng vơi được phần nào. Cô quan sát Phong, Phong đanghơi mỉm cười, điều ấy càng làm cho cô bực mình:

- Được lắm! Hai phụ vương con công ty anh!

Dứt lời, Băng con quay phắt bước vào nhà.

Không khó khăn hiểu khi Băng dần dần chuyển đổi tính tình. Ngoàiba mươi, vẻ tươi trẻ trên khuôn mặt giảm đi ít nhiều, nhưng Phong vẫn phongđộ, vẫn vẻ lạnh lùng... Liền kề gái. Phân vân bao nhiêu cô nàng trong thị trấn,ngoài bố mươi, ko kể hai mươi, cả ngay sát hai mươi tuổi thi phảng phất vẫn cho tìm Phong hỏi bởi được số điệnthoại, hay dựa vào giúp này nọ. Dĩ nhiên là Băng tiếp, mà chỉ cần chạm mặt Băng thì họtừ quăng quật hẳn ý định có tác dụng quen, tán tỉnh. Cơ mà càng ngày Băng càng thấy không anlòng nữa.

Băng hiếm khi ra ngoài, tuy nhiên không phải bọn đàn ông trongthị trấn không chăm chú cô. Chỉ cần dòm ngó vào, thấy được Phong, thì họ hoàn toàndập tắt hi vọng.

- Ba đừng chỉ nhẹ nhàng khi người mẹ to tiếng!

- tía phải vào coi vk ba như làm sao đây. - Phong định vùng lên nhưng mau chóng bị Vy kéo ngồi xuống.

- bố lúc nào thì cũng vợ ba, vk ba!

Vy trèo lên ngồi vào lòng Phong, nhị chân vung vẩy, thíchthú.

- trên saoba đem mẹ?

Phong ômcon gái vào lòng, vuốt tóc:

- Câu nàyhình như Thiên vẫn hỏi.

- trên saokhông kiếm người giỏi với cha ấy, người mẹ tính khí thất thường, là Vy thì Vy chịukhông được. Vì... Bà mẹ rất đẹp mắt sao?

- vì chưng bayêu vk ba.

Vy lắcđầu, nheo mắt:

- Đàn ôngnhư ba trên đời xếp vào sản phẩm quí hiếm, à không, xuất xắc chủng!

Phongcười, thanh thanh xoa đầu Vy:

- ba yêuVy không?

- Nhiềuchứ!

- Vẫn íthơn chị em chứ gì?

Phong lạicười:

- Sao conlạnh lùng với mấy thương hiệu nhóc trong thị trấn vậy? ngày qua có một cậu nhóc vẫn chờngoài cửa ngõ cả chiều.

- Exxx. -Vy chậc lưỡi. -Vy không ân cần tên nào không còn đâu, Vy yêu ba thôi. Nhưng mà ba, ba đừng đến trườngđón Vy nữa. -Vy ngước lên nhìn Phong.

- Cóchuyện gì à? - Ánh mắt Phong nữ tính nhìn nhỏ gái, trầm trồ lắng nghe.

- Vy khôngthích! - Cô oắt vùi mặt vào vai Phong, dụi dụi đầu như một con mèo con. -Mấy gia sư cứ hỏi về ba, cả đám đàn bà lớp Vy. Vy ghét họ.

Với Phong,và cũng chỉ với Phong, Vy luôn trở thành một cô bé dễ thương, thánh thiện lành, vànũng nịu. Rất kì dị nhưng cô oắt con từng suy nghĩ “Giá bản thân là mẹ”!

- Ba, bacứ kệ mẹ. Lơ đi một một lần, mẹ sẽ không bắt nạt ba nữa. - giọng Vy thì thầm. -Tối cha qua ngủ cùng với Vy nha.

Nhóc Vyrất thích xúc cảm này, phụ thuộc ba, cảm nhận mùi hương rờn rợn quan trọng đặc biệt trên áoPhong.

- ba biếtrồi. Ba nghĩ giờ đồng hồ phải đi tìm vợ đây.

Vy bấtgiác giang tay ôm chặt Phong - cấm đoán ba đi...

Chợt, cótiếng điện thoại cảm ứng thông minh của Phong.

- Ba? Balàm gì khiến mẹ buồn? - Giọng Chấn Thiên trong điện thoại sốt sắng.

- vk bahiểu lầm thôi.

- cố bachưa đi xin lỗi bà mẹ à? bé không ở nhà nên ba bắt nạt mẹ đúng không?

Phong chợtcười:

- Nhóc...

- Conkhông biết! bố không xin lỗi mẹ đi bé mua vé máy bay về đấy!

Nhóc Vyrướn lên nghe giọng anh trai, tình cờ rút chiếc smartphone trong tay Phong:

- Ba, đểcon rỉ tai với anh Thiên!

Vy nhảyxuống ngoài xích đu:

- Anh muốnthì cứ vấn đề về! Đừng có điều khiển từ xa như thế!

- A, béhả! Lâu không nói chuyện, lưu giữ thế!

- Em mừngvì anh thoát khỏi nhà đấy! chưa gì bà bầu đã gọi cho anh rồi hả?

- Không,anh vừa gọi mẹ nói đã giận cha thôi.

- Khôngphải lỗi của ba!

- ko mà chị em giận à? Ai ya, anh có việc rồi. Lát anh gọilại cho, thơm bé xíu cái...

Chưa kịp nhằm Thiên nói hết thì Vy sẽ tắt phụt máy.

- Ba, sao bố không để anh Thiên đến lớp xa mau chóng hơn. Ngoàiba ra, lũ ông thiệt là phiền!

Thiên tắt điện thoại, chuông cửa ngõ đang kêu.

- Tôi cho rồi... - Nhi đứng ko kể cửa, giơ túi đồ dùng lên,toànthức ăn, vật uống, nhưng nhanh chóng cô quay phắt khía cạnh đi. - Tôi vẫn bảo anh bắt buộc mặc áo rồi new ra xuất hiện cho tôi mà!

Thiên cười nhẹ, kị sang một bên:

- khoác vào tháo ra mất công! Vào đi.

Tay Thiên gãy, băng bó đã hai tuần nay. Cậu buộc Nhi yêu cầu “có tráchnhiệm”, ngày nào thì cũng qua đơn vị nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh cho cậu, đi học ghi bài xích dùm, muađồ gì rồi cũng phải mua. Nhi cảm thấy có lỗi buộc phải buộc lòng răm rắp có tác dụng theo.

Anh lại new ngủ dậy à? - Nhi đặt đồ lên bàn, chú ý khắpxung quanh. Cô new tới dọn sáng sủa qua mà đồ vật lại bày bừa vung vãi cả. Quần áogiường một chiếc, ghế một chiếc, treo trên cửa một chiếc. Nhi lắc đầu:

- còn nếu không bày, tay anh không yên nên không.

Thiên vẫn tháo trần, khoác mỗi chiếc quần jeans, thắt lưngchưa download hết, cậu mở tủ lạnh lôi ra lon bia lạnh lẽo uống một hơi.

- Tôi bày vấn đề tôi, cô dọn câu hỏi cô. Tôi không dọn giườngngủ nữa, vào dọn luôn đi.

Nói xong, Thiên ngồi xuống ghế ngồi mở truyền hình xem, đôi mắtcậu nhanh chóng bị cuốn vào phần lớn cuộc đua xe, vẻ thích thú hiện rõ.

Nhi lại rung lắc đầu, bất lực. Cô vào phòng ngủ cá nhân của Thiên dọndẹp.

Nhi gấp chăn, bỗng vài tấm ảnh bay ra. Cô nuốm lên, chămchú nhìn. Phần đa tấm ảnh rất lạ, chỉ chụp một cô nàng duy nhất. Cô bé lúc đangnằm trên xích đu trắng ngủ, khuôn phương diện nghiêng đi, không thấy rõ nhưng mà hẳn làrất đẹp. Cô bé ngồi khoanh chân bên trên ghế bành phát âm truyện, khuôn khía cạnh cúi xuống,mái tóc xõa dài. Nhi từ bỏ tò mò, dò đoán, rồi đến sửng sốt. Một tấm chụp góc độrất gần, cô nàng ấy đang cười, Khuôn mặt đẹp không tì vết, một khuôn khía cạnh khiếnngười ta say! Lạ độc nhất vô nhị là song mắt, một mặt mắt color nâu sương trong veo, một bênnâu sẫm màu café, cho dù cười tuy thế vẫn hiện hữu lên vẻ băng lãnh. Đẹp! quả tình rấtđẹp, khiến Nhi suýt nữa thì thốt lên thảnh thốt. Nhi cứ chú ý mãi tấm ảnh, khôngchán mắt. Một hồi, cô để xuống, tay bịt miệng. Xúc cảm trong cô hỗn độn với rốinhư cuộn tơ vò. Bởi vì lần đầu tiên cô được thấy một vẻ đẹp kì dị đến diệu kì. Vàcũng do Thiên... Cậu hẳn là yêu cô gái ấy siêu nhiều.

Nhi lần nguồn vào phòng ngủ Thiên, cô từ từ phát hiện tại ra,ảnh của cô bé có hai con mắt lạ ấy ở mọi phòng ngủ của tên ngang ngược ko coiai ra gì. Những khung người trên bàn, đều tấm dán tủ kính, cửa ngõ sổ, đầugiường... Bên cạnh đó Thiên đang lựa đầy đủ lúc nhằm chụp cô nàng ấy, rất có thể là chụp lén. Nhichấp nhận cô nàng tuyệt đẹp, tuy nhiên cô lại đột nhiên cười, những ngày hôm qua cô vẫn nghĩgì, đã mong muốn gì vậy. Cô không mong đợi Thiên rất có thể dành cảm xúc cho mình,nhưng cô đã nghĩ kẻ như Thiên hẳn không thể gồm tình cảm cùng với ai. Nhưng Nhi nhầm...Nhi thấy lòng chùng xuống và để ý đến cuộn lên như lớp lá cuốn vào một chiềuthu ảm đạm. Cô so với cô bé kia, trọn vẹn chẳng là gì.

- Cô làm cái gi đơ vậy? - Thiên bất ngờ đi vào. Cậu nhíu màykhi thấy Nhi đang gắng khung ảnh, cậu khá thô bạo, vẫn giật nó lại từ tay Nhi. GiọngThiên như giận dữ:

- Ai mang đến cô chạm vào đồ gia dụng của tôi!

Nhi đang định thần lại, cô trở lại nhìn Thiên, thay nở nụcười gượng gạo gạo:

- Tôi chỉ tò mò... Cô bé ấy đẹp quá!

Thiên đột nhiên cười, tay cậu lau lau khía cạnh kính của form ảnh,rất vơi nhàng:

- Dĩ nhiên! Là người thiếu phụ tôi yêu nhất!

Đã đoán trước, nhưng Nhi vẫn cảm thấy như gồm lưỡi lam cứaqua tim khi nghe tới Thiên nói vậy.

- Yêu không ít tới vậy sao? Là ai mà...

- chưa hẳn việc của cô! - Thiên rét lùng, quay khía cạnh đi. - Dọn nhanh rồira khỏi phòng tôi!

Gần trưa. Phòng ăn.

Nhi vẫn thẫn thờ, lơ đễnh. Đầu cô trống rỗng, tiếng nhạcchơi game rầm rĩ ngoài phòng tiếp khách của Thiên cũng chẳng làm cho cô chú tâm. Nhi ngồitrên bàn đá, tay bê cả một chiếc tô lớn dặm dặm, trộn trộn đủ sản phẩm công nghệ loại. Cơm,thịt, rau, xúc xích, nêm, mắm, tiêu,... Trông hổ lốn đầy đủ màu. Tiểu thư bên khágiả, từ bé tới giờ Nhi đã lúc nào yêu cầu nấu cơm, thao tác nhà. Đến phục vụ choChấn Thiên chỉ nên bất đắc dĩ.

Thiên nghễng ngãng đi vào, một tay bó bột làm cậu thấykhó khăn với tất cả chuyện. Câu kéo ghế ngồi:

- Đói rồi. - Thiên chú ý vào tô cơm trắng thập cẩm. - Lại... Cơmtrộn nữa?

- Tôi bảo thiết lập đồ ở nhà hàng quán ăn thì anh không chịu! - Nhi gắtlên.

Thiên nhăn mặt, dẫu vậy cũng với lấy cả tô, ăn còn hơnkhông. Cậu vứt dế yêu lên mặt bàn, rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Nhi quan sát trân trân vào màn hình điện thoại cảm ứng thông minh của Thiên, nuốtkhan, thấy nhoi nhói làm việc tim. Lại người con gái ấy, sẽ ngủ ngon miệng như mộtthiên thần, với Thiên lợi dụng cơ hội, “mi” lên má nàng, kiếm một tấm ảnh đủ “thỏamãn” làm màn hình nền.

- Mặn quá! - Thiên lè lưỡi, trông dở hơi nghếch. - Cậu nhìn lênNhi, cô vẫn để ý vào màn hình điện thoại của cậu. - Tôi bảo mặn! - Thiên đơ giọng.

Nhi lag mình nhìn sang, cô cùng với bình nước lọc, đổ vào cáitô, cầm mẫu thìa trộn trộn:

- nỗ lực này là hết mặn chứ gì - Cô càu nhàu.

- Tôi là con cún nhà cô đấy à! Đây là thức ăn cho tất cả những người à?

- Thì cũng tương tự ăn hoàn thành rồi anh uống nước thôi chứgì đâu.

Nét mặt Thiên bắt buộc tệ hơn, nhưng cậu vẫn ăn uống tiếp,tại đói.

- Cô ghen tuông à? - Thiên bỗng nhiên nhìn lên. Nhi vẫn ngồi trên mépbàn, đôi mắt thi thoảng liếc chiến năng lượng điện thoại.

Xem thêm: Cách Tải Game Liên Minh Huyền Thoại Về Máy Tính Đơn Giản Nhất

- Gì? Anh điên hả!

Thiên cười cợt khẩy:

- ngoài giấu, cô bao gồm tình ý cùng với tôi là dĩ nhiên!

- Thôi đi! Đừng hoang tưởng! - Nhi bực bội.

Thiên gập fan cười ngất, rồi bất giác, cậu ngước lên,nhìn thẳng Nhi (bấy giờ vẫn tồn tại tức tối), trông Thiên khôn cùng nghiêm túc:

- Làm tình nhân của tôi đi!

Trong một khoảnh khắc, tim Nhi đập lạc nhịp. Giọng côgượng gạo, cô thiếu tín nhiệm vào tai mình:

- Đừng bao gồm đùa loại đó!

- Tôi tráng lệ và trang nghiêm - khía cạnh Thiên vẫn rét lùng, như ko hềđùa - Bị gãy tay vậy này thì tháng tới cô bảo tôi chơi gái núm nào? Cô đề xuất cótrách nhiệm!

Nhi bất chợt cười:

- Ra là anh đam mê yêu chơi, tôi ko thích!

- Đó là mệnh lệnh!

Cái biện pháp ra lệnh khôn xiết “thiếu gia” của Thiên có tác dụng Nhi phátcáu tiết, giọng cô yếu gừng:

- Đi nhưng yêu người con gái ấy, đừng có ra lệnh mang đến tôi!

“Người đàn bà ấy”, ý của Nhi là cô bé trong hồ hết tấmảnh. Thiên buông từng lời thong thả:

- bao gồm đượctôi đã có rồi. Người thiếu phụ ấy đã có người bầy ông của mình!

Nhi bỗngnhảy xuống khỏi bàn, giọng cô cao lên đầy phẫn nộ:

- Vậy anhmuốn coi tôi là vật thay thế sửa chữa à? Đồ tồi!

- Ngườiđàn ông ấy là... Ba của tôi! - Thiên vẩn dưng dửng, với cốc nước uống một hơi,không quan tâm đôi mắt Nhi đã mở tròn:

- Ý anh là...

- Đừng cósuy đoán linh tinh. -Thiên cười cợt nhẹ. - Người giữa những tấm hình, fan tôi yêu nhất... Làngười xuất hiện tôi!

Nhi nhưchết sững. Sửng sốt bởi cô đang không thể đoán ra một điều... Quá dễ dàng đoán, rõ ràngngười phụ nữ ấy tất cả nét nào đấy giống Thiên. Sửng sốt hơn vì... Bà bầu của Thiên cònquá trẻ, với thực sự là xuất xắc đẹp!

- giờ hiểurồi chứ? bạn yêu...

Nhi chưakịp bội phản ứng gì thì Thiên sẽ đứng dậy, trận cô vào thành bàn. Khung hình Nhi vấp ngã vềphía sau, cánh tay còn lành lặn của Thiên kháng lên khía cạnh bàn. Khoảng cách rấtgần. Giọng Thiên đầy quyền lực:

- Em... Củatôi!

2 tiếng đêm.

Trêngiường, Vy vẫn chưa thể ngủ. Cô tinh ranh ngồi dậy, cột tóc lên. Hốt nhiên thấy qua khecửa phòng ngủ, ánh đèn le lói tự đâu đó, Vy nghĩ về thầm chắc rằng Phong vẫn tồn tại làmviệc. Vy quyết định ra ngoài phòng.

Vy dừngchân ở phòng khách, cảm giác điều bất ổn. ô cửa bị mở!

“Rõ ràngđã khóa. Trừ khi... ” - Vy định thần, đôi bàn chân thoăn thoắt với nhẹ nhàng như mèodi đưa vào phòng bếp, nắm lấy con dao nhỏ.

Vy núp ởmột góc tường, ví như kẻ đột nhập ao ước vào phòng để ngủ của ba mẹ hay vào phòng làmviệc, phòng đọc gần như phải đi qua chỗ cô trẻ ranh đứng. Vy hoàn toàn bất động, đôimắt tinh anh chăm chú vào trơn đêm. Ko nằm bên cạnh dự đoán, một cái bóng đencao lêu nghêu lướt qua nơi Vy. Ko hề lo ngại hay lo lắng, Vy rón nhón nhén tiếpcận tự phía sau.

Cô nhócbất ngờ nhảy lên, ôm ghì lấy kẻ đáng nghi, lưỡi dao kề tức thì cổ hắn. Kẻ chợt nhậpđứng sững, hơi bất thần vì bị tấn công.

- Là kẻnào? Sao dám tự dưng nhập công ty ta? - Giọng Vy rét mướt lùng, chứa đầy ăn hiếp dọa.

Kẻ lạkhông nói gì, cấp tốc như chớp, 2 tay hắn như thép của hắn nắm chặt cánh tay Vyvà bằng sức mạnh của kẻ trưởng thành, hắn đồ dùng cô nhóc vấp ngã kềnh xuống sàn. Nhưngvẻ như hắn cố tình không dũng mạnh tay, không thể muốn Vy đáp đất đau. Vy chớp nhoáng giơcon dao nhọn lên, tuy vậy Vy cũng lập lức cảm xúc điều ko đúng. Sự đụng chạmvừa rồi gây xúc cảm thân trực thuộc với cô nhóc. Tay rứa dao nới lỏng, đôi mày Vygiãn ra:

- Anh...

Kẻ cao lớnngồi xuống, tay búng bóc vào trán Vy:

- Béngoan, ko tồi đâu!

Vy hạ dao,thở hắt ra:

- AnhThiên! làm gì mà anh lén lút như ăn cắp thế.

Thiên mòtay xuống đất lấy nhỏ dao từ bỏ tay Vy:

- chơi daonguy hiểm đấy, anh sợ bé rồi!

Vy vẫn nằmdưới đất, khung người thả lòng:

- Em suýtnữa kêu cha mẹ, anh về thiệt đấy à.

- Anh gọimẹ không nghe nên phải về chứ.

- Anh thừabiết mẹ không sao cả. Trò tị tuông của chị em lại còn lạ gì. Mà... Sao anh bảo bịgãy tay hai tuần trước?

Thiên bậtcười khinh khích:

- Lừa gáithôi bé!

- Biếtngay mà! Ai có tác dụng anh gãy tay được em cũng đến tài!

Thiên nháymắt, cúi xuống bế thốc Vy lên.

- Ax... Bỏem xuống...

- Rồi búpbê, vắng lặng nào!

Mặt trăngtròn vạnh lửng lơ giữa hải dương khơi. Ánh trăng dịu dàng hôn lên bờ cát mịn. Tĩnhlặng. Chỉ từ nghe giờ sóng vỗ rì rào với tiếng gió reo vi vu như lời thì thầmdịu êm ko nghỉ.

Trên hànhlang bên cạnh hông của ngôi nhà gỗ trắng, cô gái đứng phụ thuộc vào lan can. Đôi đôi mắt bănglãnh chú ý sâu vào không khí vô tận, xa xôi giữa biển. Băng không cân nhắc gì,đầu óc cô trống rỗng. đều gì vẫn qua, cô không tồn tại thói quen lưu giữ lại giỏi ânhận, gần như gì sắp tới đến, cô càng ko suy tính. Chỉ là một trong thoáng bất chợt,ngoảnh lại, cô thấy mình đã đi một đoạn đường dài.

Hai cánhtay từ vùng sau vòng ôm siết lấy eo Băng, thật dịu nhàng. Một giọng nói thì thầm bêntai cô:

- Vẫn giậnanh à?

Ánh mắtBăng lạnh lẽo lùng mang theo hướng khác:

- Buông ra.

Nhưng cánhtay Phong càng xiết chặt hơn:

- Em khôngtin anh nữa à?

Băng khẽ nhíumày, tương đối thở nhè dịu của Phong trên cổ làm cho trái tim cô khá xao động:

- Tin thếnào? - tuy thế giọng cô vẫn rét mướt như băng.

Một nụ hônthật dịu lên cổ Băng, rồi lên vành tai, lên mái đầu mềm:

- Tin là anh yêu em. Chỉ em.

Băng thanh nhàn quay lại, ngước lên nhìn Phong. Rồi cô bấtgiác phủ nhận nhè nhẹ, làn tóc khẽ rung lên.

- thừa lâu từ ngày ấy rồi...

Bàn tay Băng đẩy Phong ra, nhưng lập tức bị Phong tómchặt lấy, áp tay cô vào ngực mình:

- Em tất cả chối bỏ thì nó vẫn là việc thực. Em sẽ lo lắngđiều gì vậy, Băng?

Tên của Băng thốt ra từ mồm Phong, một giây đã làm timcô xong xuôi đập

- Phải, vẫn quá lâu, dẫu vậy là quá đâu để em quên hồ hết gìanh đang nói. - Ngón tayPhong đưa lên miết vơi vành môi mềm. - trường hợp em muốnnghe lại...

Băng định mở lời phản đối nhưng đã trở nên môi Phong xay chặt. Nụhôn như tung ra, hòa lẫn tiếng gió, quyện vào giờ đồng hồ sóng vỗ từ ngoại trừ đại dươngđưa vào.

Dù sẽ bao lâu, dù đang bao xa từ thời điểm ngày Phong với Băng thựchiện được ước mơ sống trong một ngôi nhà gỗ gần biển, nhưng cảm hứng của haitrái tim chẳng hầu như chưa hề vơi đi, nhưng theo thời hạn nó còn mãnh liệt hơn. Tìnhyêu luôn được xác nhận bởi thời gian.

Môi Phong tránh làn môi mềm, ném lên mi mắt, lên trán Băng.Băng nghe rõ từng lời cạnh bên tai mình:

- giả dụ tôi bắt buộc giết em, thì tôi đang chĩa súng vào tim mìnhtrước. Trường hợp em yêu cầu giết tôi, thì tôi hy vọng được chết trong vòng tay em. Thế giannày không ai đặc biệt hơn em, ngay lập tức cả bạn dạng thân tôi nữa...

Tim Băng trọn vẹn tan chảy, gần như gì gọi là lo lắng, bấtan, nghi ngại bay theo gió, trở thành tan.

- dù trời gồm sụp xuống thì hãy cứ dựa vào tôi. Yêu em...

- Mãi mãi... - Giọng Băng dịu bẫng.

- Mãi mãi... - Phong lặp lại, môi cậu lại tìm tới đôi môiBăng...

Gần đó, tất cả hai kẻ sẽ núp sau cửa nhà lén quan sát ra. Cùnglúc, hai dòng đầu khẽ lắc, Thiên cùng Vy cùng chẹp miệng. Tay Thiên chuyển lên bịtmắt ranh mãnh em:

- Cảnh nóng, bé nhỏ không được nhìn!

Nhưng mau chóng Vy kéo tay Thiên ra:

- Em chú ý cảnh này sẽ không biết từng nào lần rồi, anhtrai!

Thiên lại chẹp miệng:

- Chậc, ba cũng thật ko tệ. Mà, chuyện gì cũng dạy anhsao mỗi chuyện này chẳng thấy dạy dỗ nhỉ?

Nghe giờ anh thở dài, Vy ngước lên, nói bởi giọng “ngâythơ” không còn sức:

- đời nào anh... Bất lực?

Thiên cốc nhẹ vào đầu oắt con em:

- Bất lực mẫu đầu em này! Mà... - Thiên nhíu mày - nóithật đi, vụ mùi hương nước hoa lạ trên áo ba, là em mong mỏi ngủ cùng với ba, nên cố tình bàytrò đúng không?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *