TRIỆU CÔNG MINH PHONG THẦN

*
trang chủ » Văn học quốc tế » game phong thần diễn nghĩa » Hồi 48: Lục Yểm đồ mưu bắt Triệu Công Minh

Phong thần diễn nghĩa

Hồi 1: Trụ vương tế miễu bà thiếu phụ Oa Hồi 2: phản bội nước Thương, sơn Hộ đề thơ Hồi 3: coi thơ Tây Bá Hầu, tô Hộ dưng Ðắc Kỷ Hồi 4: làm thịt giai nhân, yêu quái mượn lệnh Hồi 5: Vân Trung Tử dưng kiếm trừ yêu Hồi 6: làm Bào Lạc Trụ Vương sợ hãi tôi trung Hồi 7: bí Trọng bày mưu phế truất Khượng Hậu Hồi 8: bọn họ Phương cõng chúa phản nghịch Triều Ca Hồi 9: Thương thừa Tướng liều mình gián chúa Hồi 10: giờ đồng hồ sấm sanh anh hùng siêu nhân Hồi 11: Tây Bá bị giam thành Dũ Lý Hồi 12: mãng cầu Tra lộ diện ải trần Ðường Hồi 13: Thạch Cơ bị lửa thiêu hiện hình tảng đá Hồi 14: mãng cầu Tra dựa vào thầy cứu giúp nhập xác bông sen Hồi 15: Khương Thượng về è cưới vợ Hồi 16: Tử Nha đốt quỉ hóa Tỳ Bà Hồi 17: Ðắt Kỷ lập Sái bể đốt hại cung nhân Hồi 18: Khương Tử Nha lội sông trốn chúa Hồi 19: Bá Ấp Khảo dâng báu vật chuộc tội phụ vương Hồi 20: Táng Nghi Sanh download lòng lũ nịnh Hồi 21: Văn vương khoe quan liêu qua năm ải Hồi 22: Văn vương thương nhỏ mửa giết hóa thỏ Hồi 23: Thấy Phi Hùng điềm lành ứng mộng Hồi 24: Văn vương vãi rước Khương Thượng địa điểm sông Vị Hồi 25: hồ ly dọn tiệc mời yêu quái Hồi 26: Ðắt Kỷ bày mưu hại Tỉ Can Hồi 27: Văn Trọng ban sư về nước dưng mười khoản can Vua Hồi 28: Văn Vương vạc Trụ cứu giúp dân Hồi 29: Văn vương chém Sùng Hầu Hổ Hồi 30: Võ Thành Vương phản bội Trụ đầu Châu Hồi 31: Văn Thái Sư đuổi theo Phi Hổ Hồi 32: Hoàng Thiên Hóa gặp phụ vương tại Ðồng quan liêu Hồi 33: Hoàng Phi Hổ tiến công ải Tụy Thủy Hồi 34: Võ Thành Vương giới thiệu Tử Nha Hồi 35: Triều Ðiền lấy binh do thám Hồi 36: Quế Phương vâng chiếu chinh Tây Hồi 37: Tử Nha về núi mong Nguyên Thỉ Hồi 38: Tứ Thánh phò Trụ tấn công Tây Kỳ Hồi 39: nhị nịnh bị lạnh lẽo nằm co Hồi 40: bốn Tướng cậy phép giành thành Hồi 41: Văn Trọng đi ngang Huỳnh Hoa trại Hồi 42: Thái Sư thâu được tư Tướng thần Hồi 43: Văn Thái Sư thất trận cầu Tiên góp Hồi 44: Khương Tử Nha bị trù, hồn cất cánh về trời Hồi 45: Nhiên Ðăng phá trận Thập tuyệt Hồi 46: quản lí Thành Tử phá trận Kim quang quẻ Hồi 47: Triệu Công Minh ra sức phò Văn Trọng Hồi 48: Lục Yểm lập mưu bắt Triệu Công Minh Hồi 49: Trận Hồng Sa Võ vương đành lâm nạn Hồi 50: Trận Huỳnh Hà cha cô bắt những Tiên Hồi 51: Tử Nha giật trại xua đuổi binh yêu quý Hồi 52: Núi giỏi Long, Văn Trọng bỏ xác Hồi 53: Ðặng Cửu Công dưng sắc chinh Tây Hồi 54: Thổ Hành Tôn khoe tài bắt tướng Hồi 55: Thổ Hành Tôn thất nuốm đầu Tây Kỳ Hồi 56: Tử Nha lập mưu bắt Thiền Ngọc Hồi 57: Trụ Vương không nên Tô Hộ vạc Tây Kỳ Hồi 58: Trời khiến Tử Nha chạm mặt Lữ Nhạc Hồi 59: Ân Hồng giữa con đường thâu Chánh Ðáng Hồi 60: Mã Nguyên xuống núi giúp nhỏ vua Hồi 61: Ân Hồng nát thây trên Thái cực Ðồ Hồi 62: Trương Sơn sau đó việc chinh Tây Hồi 63: Thân công văn khuyên Nhứt Ðiện hạ tấn công Tử Nha Hồi 64: La Tuyên nổi lửa đốt Tây Kỳ Hồi 65: Ân Giao mắc lời thề bỏ mạng Hồi 66: Hồng Cẩm Vân rất đẹp số xe pháo duyên Hồi 67: Ðàn Kim Ðài, Tử Nha bái tướng tá Hồi 68: Núi Thú Dương nghĩa sĩ thế cương Hồi 69: Khổng Tuyên ra tài bắt tướng mạo Hồi 70: chuẩn chỉnh Ðề hóa phép cỡi Công Hồi 71: Tử Nha kéo binh qua hai ải Hồi 72: Quảng Thành Tử tía lần lạy Giáo công ty Hồi 73: Già trẻ, song Hùm tranh cao rẻ Hồi 74: khói Trắng, hơi Vàng, hai phép đồng nhau Hồi 75: Thổ Hành Tôn trộm thú Dư Nguyên Hồi 76: Trịnh Luân bắt tướng mạo thâu Tỵ Thủy Hồi 77: Lão Tử hóa Tam Thanh tấn công Giáo chủ Hồi 78: Tây Phương hai vị phá Tru Tiên Hồi 79: Ải Xuyên Vân, tư tướng Châu bị bắt Hồi 80: Trận Ôn Hoàng bị quạt Mầu phá tiêu Hồi 81: Ải Ðồng Quan, chúng ta Dư rải độc Hồi 82: Trận Vạn Tiên Triệt Giáo sa cơ Hồi 83: Phá trận dữ, Tiên Thú hiện nay hình Hồi 84: Kéo binh Lang tiến công ải Lâm Ðồng Hồi 85: nhị vị chư hầu đầu Thánh Chúa Hồi 86: Ngũ Nhạc về bên Thiên Tào Hồi 87: Vợ ông xã Thổ Hành Tôn tử chiến Hồi 88: Tử Nha độ binh thừa Huỳnh Hà Hồi 89: Vua Trụ chặt chân lương dân giúp thấy tủy Hồi 90: Liễu Quỷ Ðào Tinh bị đả Thần Hồi 91: Tử Nha lập mưu thiêu văn hóa truyền thống Hồi 92: Dương Tiễn ra tài bắt Tử Chân Hồi 93: Kim Tra lập kế đoạt ải Du Hồn Hồi 94: Văn Hoán nổi xung chém Phá Bại Hồi 95: Tử Nha hài phạm tội Trụ vương Hồi 96: thanh nữ Oa đón thâu Ðắt Kỷ Hồi 97: Lầu Trích Tinh, vua Trụ thiêu mình Hồi 98: Phá Ðài báu, nhà Châu thí của Hồi 99: Tử Nha vâng sắc game chiến vô phong thần Hồi 100: Châu Võ vương vãi luận công chia nước

Triệu Công Minh quăng Kim Dao Tiển là một trong vũ khí lợi hại, do cặp cù đá quý luyện thành. Hai nhỏ cù tiến thưởng hai đầu giao lại thành hai lưỡi kéo sắc bén phi thường, dầu thần tiên cơ mà bị kéo ấy xắt nhằm mục tiêu thì cũng đề xuất bỏ mạng.

Bạn đang xem: Triệu công minh phong thần

Nhiên Ðăng nhận ra Kim Dao Tiển tự trên ko sa xuống hào quang đãng sáng lòa, thất gớm bỏ con hươu mình cỡi, dancing xuống đất độn thổ chạy trốn.

Kim Dao Tiển cất cánh xuống, nhị lưỡi cắt đứt đầu nhỏ hươu bị tiêu diệt tươi.

Triệu Công Minh thấy Nhiên Ðăng vứt trốn, giận quá chửi rủa một hồi, rồi trở về dinh.

Nhiên Ðăng độn thổ về mang lại Lư Bồng, chư tiên xúm lại hỏi thăm.

- Kim Dao Tiển ra cố kỉnh nào?

Nhiên Ðăng phủ nhận nói:

- Bửu bối ni quả thật lợi hại. Nó tự trên ko sa xuống, nhị lưỡi kéo như hai nhỏ rồng, hào quang đãng sáng lòa. Ta độn thổ bỏ chạy kéo ấy xắt đứt đầu con hươu ta cỡi.

Các tiên nghe nói ai nấy hầu hết kinh hãi, phân vân làm giải pháp nào để cự với Triệu Công Minh.

Bỗng gồm Na Tra mang đến trước Lư Bồng xin ra mắt, và thưa:

- gồm một đạo sĩ lừng khừng từ rượu cồn nào mang đến đây, xin vào giới thiệu chư tiên.

Nhiên Ðăng mau lẹ mời vào.

Ðạo sĩ bước đến xá mọi fan và nói:

- Tôi xin kính chào quí đạo hữu.

Nhiên Ðăng đáp lễ cùng hỏi:

- Chẳng xuất xắc đạo hữu ở cồn nào, núi nào?

Ðạo sĩ nói:

- Tôi là người thư thả ở núi Côn Lôn, bọn họ Lục tên Yểm. Bởi Triệu Công Minh ra phò Trụ, đánh phá Tây Kỳ, cần tôi mang lại đây trợ giúp trừ đến được Triệu Công Minh.

Chư tiên nghe nói hầu hết mừng rỡ, còn Lục Yểm không nói năng gì cả cứ ngồi lặng đó cho sáng.

Sáng ngày, Triệu Công Minh cỡi cọp cho trước Lư Bồng khiêu chiến, hotline tên Nhiên Ðăng nói khích:

- Nhiên Ðăng. Ngươi khoe bản thân tài cao, phép lạ sao lúc này trốn thục mạng như vậy?

Na Tra ngay tắp lự vào bảo cùng với Nhiên Ðăng.

Lục Yểm nói:

- Xin mang lại tôi ra trước, coi Triệu Công Minh ác loạn thế nào.

Nhiên Ðăng nhậm lời.

Lục Yểm thoát ra khỏi Lư Bồng; Triệu Công Minh sẽ diệu võ dương oai, chợt trông thấy một đạo sĩ lùn tịt, mình mang hồng bào, đầu nhóm mão đuôi cá, tay núm gươm bước ra ca:

Chẳng mến công danh sự nghiệp ở cõi trần

Vui chơi nước thánh với non thần

Ngâm thơ, gọi phú, thông cơ tạo

Dâu bể từng xem biết mấy lần.

Triệu Công Minh hỏi:

- Ðạo sĩ lùn kia là ai?

Lục Yểm nói.

- Triệu Công Minh! Ngươi băn khoăn ta cũng phải. Hãy nghe mấy lời này.

Luyện đề xuất phép nhệm hết sức anh linh,

Chẳng buộc phải thần mũi nhọn tiên phong phải tinh

Không đến Ngọc Hư cầu đạo thuật

Chẳng theo Lão Tử học trường sinh

Hạc, nai, rồng, cọp hằng nâng gót

Thơ, rượu, đờn, ca cũng phỉ tình

Ngươi chửa tỏ tường lẽ nào giấu

Ta nay tìm đến hại Công Minh.

Triệu Công Minh nghe nói ngơ ngác hỏi:

- Nói bởi vậy ngươi không phải Xiển giáo cũng không hẳn Lão giáo, vậy ngươi là ai?

Lục Yểm nói:

- Ngươi không nên biết căn nơi bắt đầu ta có tác dụng gì. Ta đứng ko kể tam giáo, thương hiệu Lục Yểm.

Triệu Công Minh nói:

- trường hợp vậy tôi cùng đạo hữu không có thù hận gì, xin chớ làm mất đi lòng nhau. Hãy để Nhiên Ðăng ra trên đây đấu phép với tôi.

Lục Yểm nói:

- Ta vẫn xuống trên đây hại ngươi, sao lại hotline là ko thù hận?

Triệu Công Minh bực tức hét:

- Tài cán chi ngươi nhưng dám khua môi? tiếc rằng ta không biết ngươi là môn đồ của giáo phái nào?

Nói rồi vung gươm chém tới. Lục Yểm chuyển gươm ra đỡ. Ðánh được năm hiệp, Triệu Công Minh quang Kim Dao Tiển lên cao, hào quang quẻ muôn trượng chiếu trực tiếp vào bản thân Lục Yểm.

Lục Yểm nói lớn:

- Lợi sợ hãi thật!

Nói rồi hóa thành một cái mống dài, cất cánh mất.

Triệu Công Minh chửi thầm:

- yêu quái! Sao ko đứng đó mà chịu chết!

Nói rồi giục cọp trở về dinh.

Thật ra, trận nầy chưa hẳn Lục Yểm cố ý ra đấu chiến với Triệu Công Minh. Nên những khi về đến Lư Bồng, chư tiên hội lại hỏi thăm.

Lục Yểm nói:

- Tôi ra trận coi cho thấy mặt Triệu Công Minh, để làm đồ hình, góp Tử Nha hại nó cho chết mà thôi. Không cần thiết phải giết nó bên cạnh trận.

Nói rồi gọi Tử Nha đến, rước trong giỏ hoa ra một cuốn sách tất cả bùa chú ấn giải rõ ràng, dặn:

- Ngươi hãy mang lại cất một cái dinh bé dại tại núi Kỳ Sơn, vào dinh đắp một chiếc đài mang đến tử tế, rồi bện một con bù nhìn bằng cỏ, viết bố chữ: Triệu Công Minh để trước bụng. Trên đầu, dưới chân phần đa thắp đèn, có tác dụng phép, đốt bùa hằng ngày ba bận. Ðúng nhì mươi kiểu mẫu ngày ta sẽ tới trợ ngươi giết bị tiêu diệt Triệu Công Minh.

Tử Nha vâng lệnh, sai Nam Cung Hoát và Võ Kiết dẫn tía ngàn quân cho núi Kỳ tô lập đài, bện bù quan sát để trù yếm.

Công câu hỏi hoàn thành, Tử Nha lên đài, bỏ tóc xõa, rứa gươm, đốt bùa, niệm chú, tuân theo lời dạy dỗ của Lục Yểm.

Ðược cha ngày, Triệu Công Minh ở tại dinh mến yêu thấy lòng nóng như lửa đốt, gan tợ dầu sôi, nóng tính trong tín đồ ngồi đứng không an, cứ đi lẩn quẩn, hết chỗ nầy mang đến chỗ khác. Văn Thái Sư không rõ cớ gì, lòng bi ai bực.

Khi ấy, vị chủ trận Ðịa Liệt là Bạch Lễ vào giới thiệu Văn Thái Sư nói:

- Tôi coi Triệu đạo huynh lòng hoảng loạn không an, vậy xin nhằm Triệu đạo huynh ngơi nghỉ trong bổ dưỡng bệnh. Tôi bày trận Liệt Diệm mang lại họ phá.

Văn Thái Sư nói:

- Xin đạo huynh hoãn lại vấn đề lập trận, nhằm tôi tìm mưu kế khác.

Bạch Lê ko vui, nói:

- cửa hàng chúng tôi lập mười trận, bị bọn chúng phá không còn sáu, ni còn tư trận, có lẽ nào ngồi nhìn.

Nói rồi về trận gióng chuông cỡi hươu đến Lư Bồng khiêu chiến.

Nhiên Ðăng được tin, cấp họp chư tiên bàn luận.

Bên ngoài, Bạch Lễ ngóng lâu, kêu lớn:

- Ðệ tử cung Ngọc Hư không một ai dám ra phá trận của ta sao?

Các tiên lẳng lặng làm thinh.

Nhiên Ðăng bối rối vì lừng khừng sai ai vào trận hy sinh trước.

Lục Yểm thấy vậy hỏi:

- Bạch Lễ lập trận gì đó?

Nhiên Ðăng nói:

- Trận ấy là trận Liệt Diệm.

Lục Yểm mỉm cười rằng:

- Ðể tôi đi phá thử.

Nhiên Ðăng chưa có ý kiến gì, thì Lục Yểm đã cố gắng gươm bước xuống Lư Bồng, ca rằng:

Khói black ráng đỏ chói không trung

Quá giấc liếc qua nhật sẽ hồng

Trưa dạo bước năm non qua biển Bắc

Chiều chơi bốn biển cả dạo non Bồng

Gió làng phơ phất quanh đó muôn dặm

Trăng rạng làu làu, ngập mấy sông

Danh lợi trằn ai, ai bó buộc?

Nương rồng cỡi hạc dạo bước Tây Ðông.

Bạch Lễ nghe ca, lập tức hỏi:

- Ngươi là ai đó?

Lục Yểm nói:

- xấu đạo là Lục Yểm, vào phá trận Liệt Diệm của ngươi đây.

Bạch Lễ nổi giận vung gươm đến chém. Ðánh được mười hiệp, Bạch Lễ chạy vào trận.

Lực Yểm nghe tiếng chuông thúc trên đài Lư Bồng, mỉm cười đuổi theo.

Bạch Lễ thấy Lục Yểm vào trận, tức thời lên đài rung phướng đỏ, tức thì trong trận lửa dậy phừng phừng.

Lục Yểm là lửa sinh ra, không hại lửa, cho nên lửa tam muội cháy rần rật suốt nhì tiếng đồng hồ vẫn như không.

Ðã vậy Lục Yểm còn dìm lớn:

Thân thể sanh thành lớp Toại nhân

Ở vào Tam muội dưỡng tinh thần

Xem qua Liệt Diệm như lầu cát

Bạch Lễ rung cờ mát thấu gân.

Bạch Lễ nghe ca thất kinh, xem xét lại thấy Lục Yểm ngồi xếp bằng trong lửa, tay cầm bầu phép gì đắn đo mà vạc ra ba trượng hào quang, trên ngọn hào quang bao gồm một vật chừng bảy tấc, đầy đủ cả chân tay, mặt mày. Hai con mắt vật dụng ấy chiếu ra hai luồng ánh sáng chụp lên đầu Bạch Lễ, làm cho Bạch Lễ hôn mê bất tỉnh, té xuống, Lục Yểm bái một cái, Bạch Lễ rụng đầu.

Lục Yểm cố kỉnh hồ lô bước thoát ra khỏi trận, khoan thai như không tồn tại việc gì xảy ra hết.

Xảy nghe bao gồm tiếng gọi to sau lưng:

- Lục Yểm chớ trốn chạy, gồm ta đến đây.

Lục Yểm trở lại thấy tín đồ gọi bản thân là Dao Tân, công ty trận Mê Hồn, mặt xoàn như nghệ, tay vậy gươm xua đuổi theo.

Nhiên Ðăng thấy vậy nói với Tử Nha:

- Trận hút hồn lợi hại lắm, cần sai Phương tướng mạo vào trước mới được.

Tử Nha y lệnh, truyền Phương tướng mạo phá trận.

Phương tướng tay nuốm kích xông ra hét lớn:

- Ta vâng lệnh thừa Tướng vào phá trận say mê của ngươi đây.

Dao Tân thấy Phương Tướng người cao lớn, mạnh mẽ nên chẳng dám cự lâu, tiến công qua loa vài, hiệp rồi quăng quật chạy vào trận.

Phương tướng mạo nghe chuông giục cuống quýt giục ngựa đuổi theo, Dao Tân ngay tắp lự lên đài hốt hắc sa vãi xuống, Phương tướng tá chỉ kịp ré lên một tiếng hồn phách cất cánh lên đài Phong thần.

Dao Tân giết mổ Phương tướng mạo rồi cỡi hươu ra trận call lớn:

- Nhiên Ðăng! Ngươi là kẻ thần thông phép tắc, nỡ nào không đúng kẻ trần ai vào trận chết oan. Nếu như có giỏi thì sai người của Xiển giáo vào chỗ này so tài cao thấp.

Nhiên Ðăng liền không đúng Xích Tinh Tử ra phá trận.

Xích Tinh Tử tuân lệnh, lướt lới ngâm rằng:

Cớ làm sao nay được bậc thần tiên

Kiếp trước tu hành lẽ trường đoản cú nhiên

Ðạo hạnh thấm nhuần ko trái luật

Tánh tình rèn tập quyết không thiên

Minh minth đại dương khổ nương bể báu

Vòi vọi cao xanh thấu cửa hiền

Ðược phép ngôi trường sanh quanh đó thế sự

Chân trời phương diện bể thú vui riêng.

Xích Tinh Tử ca rồi call Dao Tân:

- hôm trước ngươi thu hồn vía của Tử Nha ta bao gồm vào trận nầy mang vía hai lần. Nay ngươi thịt Phương tướng tá nữa, tội ấy ta ko thể vứt qua.

Dao Tân mỉm cười lớn:

- Thằng ăn uống cướp! Thái rất đồ là bảo bối của Lão Tử còn yêu cầu vào tay ta thay, huống hồ cơ chế của Cung Ngọc Hư, ta không sợ.

Xích Tinh Tử nói:

- Ngươi không sợ hãi sợ oai hùm, chính là số trời định ngươi đề nghị mang họa lớn đấy.

Dao Tân nổi xung đánh một giản, Xích Tinh Tử khen:

- tốt lắm!

Ðánh được không nhiều hiệp. Dao Tân chạy vào trận Mê Hồn, Xích Tinh Tử nghe tiếng chuông thúc sau sườn lưng liền xông vào cửa.

Vì Xích Tinh Tử tía lần cho trận dữ này nào phải chủ kiến đề chống liền hiện mây lành bịt đầu, vào mặc áo tiên đậy thân.

Dao Tân lên đài bưng một đấu hắc sa vãi vào khía cạnh Xích Tinh Tử.

Xem thêm: Copy Điều Khiển Tivi Viettel, Giá Hấp Dẫn, Dẫn Đầu Phân Khúc

Xích Tinh Tử nhờ tất cả áo phép bịt thân, mây lành đậy mặt đề xuất hắc sa không vấn đề gì trúng vào bản thân được.

Dao Tân thấy phép không hiệu nghiệm, ao ước nhảy xuống giao công, chẳng ngờ Xích Tinh Tử chiếu kiếng âm dương vào phương diện Dao Tân tạo cho Dao Tân hôn mê.

Xích Tinh Tử chấp tay vái về núi Côn Lôn với nói:

- thời buổi này đệ tử phạm tội giáp sanh.

Nói rồi nuốm gươm linh chém rước thủ cấp, rồi xách luôn luôn Thái rất đồ ra khỏi trận, mang trả cho Lão Tử.

Bấy giờ Thái Sư Văn Trọng thấy Triệu Công Minh mê nhưng mà không quan tâm đến việc binh cơ, phải hai trận bị phá một lượt nhưng mà Văn Trọng ko hay. Ðến chừng nghe quân báo, Văn Trọng mới giậm chân chắt lưỡi than:

- không dè chúng ta vì ta mang họa.

Liền mang đến mời nhị vị tiên nhà trận còn sót lại là bọn họ Trương và họ vương vãi đến.

Khi hai vị tiên đến nơi, Văn Trọng bi thảm bả nói:

- Tôi vâng lệnh chúa, quyết trả ơn vua, chứ những đạo hữu bao gồm can đưa ra má yêu cầu lâm nạn. Tôi nhức lòng lắm, khôn sao chịu nổi.

Bấy tiếng Triệu Công Minh nằm ngủ say đắm ngáy pho pho.

Tử Nha chiếu lệ đã nửa tháng rồi yêu cầu Triệu Công Minh new thấy trong người bị quyện như vậy, Văn Trọng vào gọi mấy lần, Triệu Công Minh bắt đầu cựa mình.

Văn Trọng hỏi:

- Ðạo huynh là bậc thần tiên, sao lại ngủ say mê như thế?

Triệu Công Minh nói:

- Tôi có ngủ đâu?

Hai vị công ty trận thấy Triệu Công Minh mê sảng do vậy liền nói với Thái Sư Văn Trọng:

- shop chúng tôi thấy Triệu đạo huynh mê man, bên cạnh đó bị ai trù yếm là phải. Văn Thái Sư hãy xủ quẻ xem thử.

Văn Thái Sư nghe nói lấy tiền gieo quẻ, rồi thất kinh nói:

- Lục Yểm sử dụng sách Ðinh Ðầu Bất Thư làm phép tại Kỳ Sơn, quyết bắt Triệu đạo huynh mang lại chết. Bây giờ biết tính làm cho sao?

Vương Diệc nói:

- nếu Lục Yểm trù yếm thế nào thì cũng lập bầy ở Kỳ Sơn, họ đến đó cướp đoạt Thất Thư thế nào thì cũng cứu Triệu đạo huynh được.

Thái Sư Văn Trọng nói:

- không được đâu. Bọn chúng nó đã chiếu lệ thì câu hỏi gìn duy trì trù đài nghiêm nhặt lắm, nếu chúng ta đương trường mang đến cướp làm thế nào đánh mang đến lại chúng nó.

Nói rồi vào call Triệu Công Minh nói:

- nay Lục Yểm lập bọn trù trên núi Kỳ Sơn nhưng bắt đạo huynh, công ty chúng tôi không bao gồm mưu kế gì hay, vậy đạo huynh có chủ kiến gì cao niên xin chỉ dạy.

Triệu Công Minh thất ghê nói:

- Tôi nay hiện giờ đang bị nạn, còn niềm tin nào nghĩ được mưu. Tôi đến đây cũng vì trợ giúp đạo huynh, xin đạo huynh nỗ lực giải cứu cho tôi.

Văn Trọng lo ngại không biết yêu cầu tính có tác dụng sao.

Trương Thiệu nói:

- Văn Thái Sư chớ lo. Buổi tối nay không nên hai môn đồ của Triệu đạo huynh là trần Cửu Công và Dao Thiếu bốn độn thổ cho đó diệt mang Tiên Thơ thì cứu vãn Triệu đạo huynh dễ dàng lắm.

Nói về Nhiên Ðăng đã ngồi trong công ty mát với các tiên, bỗng thấy trong trái tim hồi hộp, liền đánh tay xen quẻ rồi nói với các tiên:

- những đạo huynh! hiện giờ Văn Thái Sư bàn luận sai tín đồ lén vào cung giựt Tiên Thơ. Giả dụ để bọn chúng thi hành kết thúc kế đó thì chúng ta khó mà sống yên với chúng. Vậy hãy mau ai người đến đưa thông tin cho thừa Tướng hay để canh phòng nghiêm nhặt.

Nhiên Ðăng liền sai Dương Tiển với Na Tra ra Kỳ Sơn đưa tin cho Tử Nha hay.

Hai người vâng lịnh ra đi. Mà lại Na Tra đi coi mau hơn, đề nghị đến trước. Còn Dương Tiển đi ngựa chiến lểnh mểnh đi một mình.

Nói về hai tín đồ học trò của Triệu Công Minh đằng vân cho núi Kỳ sơn thì đang canh hai.

Trần Cửu Công cùng Dao Thiếu tứ ở trên mây ngó xuống, thấy Tử Nha bỏ tóc xõa, cố gươm phép, đốt bùa niệm chú, còn Tiên thơ để lên trên án.

Hai tín đồ thừa dịp Tử Nha vừa mẫu đầu xuống lạy, đáp xuống lag sách rồi chạy như bay.

Tử Nha ngước đầu lên, chỉ nghe một làn gió vụt qua, thấy Tiên thơ bị mất mà lại không biết nguyên nhân nào, đứng xem xét mãi.

Qua một lúc, thấy phái mạnh Cung Hoát cho thưa:

- bao gồm Na Tra xin ra mắt.

Tử Nha đến đòi cho hỏi, mãng cầu Tra nói:

- Tôi vâng lệnh Lục Yểm mang đến thưa với vượt Tướng nên cẩn thận gìn giữ Tiên thơ, bởi Văn Thái Sư đã biết được, vẫn sai người đến lấy. Giả dụ sách ấy nhưng mà mất đi, chúng ta khó sống.

Tử Nha thất gớm nói:

- Ta đương có tác dụng lễ, nghe một làn gió thổi vụt qua, Tiên thư trên án đâu mất, ta không hiểu vì cớ gì. Vậy thì ngươi mau xua đuổi theo chúng đặng giựt lại.

Na Tra tuân lệnh cố gắng giáo lên xe, chạy riết về phía dinh Thương.

Lúc đó Dương Tiển đi trễ, đến sau, nghe một trận gió vụt qua, Dương Tiển nghi người của Văn Trọng đã đi vào đoạt Tiên thơ, với độn thổ cất cánh về, đề xuất xuống chiến mã hốt một thay đất vãi lên làm phép tiên thiên biến đổi thuật.

Trần Cửu Công cùng Dao Thiếu tư đang độn thổ trở về, hốt nhiên thấy dinh trại mình hiển thị trước mặt, hai tín đồ liền trồi lên, thẳng đến trướng phủ giới thiệu Văn Trọng và nói:

- công ty chúng tôi thấy Tử Nha đang có tác dụng phép, chờ lúc nó bất ý sa xuống giật Tiên thơ chạy biến đổi về đây.

Văn Thái Sư nghe nói mừng rỡ, truyền trao Tiên thơ, xem thử cố gắng nào.

Hai người dâng tiên thơ lên Văn Thái Sư lật xem vài trang, rồi cho vào tay áo, nói:

- Thôi hai fan về dinh an nghỉ, nhằm ta vào trình lại với thày ngươi.

Nói rồi quày trái vào dinh, còn hai bạn cùng xuống trại.

Bỗng nghe một tiếng sấm nổ bên tai, hai fan thấy bản thân đứng sững giữa đồng, tứ bề chén ngát, không tồn tại dinh trại gì cả.

Hai bạn đứng bị tiêu diệt điếng, thiếu hiểu biết nhiều vì cớ gì, chợt thấy một bạn cỡi chiến mã kim, nắm kích, chạy cho nói:

- Trả Tiên thơ lại mang lại mau.

Hai bạn nổi giận giơ gươm lên hỏi lớn:

- bạn là ai nhưng dám vô lễ?

Người cỡi ngựa đáp:

- Ta là Dương Tiển cho giết nhị tên ăn cắp.

Nói rồi nạm kích cự với nhì thanh gươm của nhị tướng. Hai bên đánh nhau giây lát thì gồm Na Tra xông cho trợ lực. Hai fan đánh dường như không lại Dương Tiển, hiện thời lại thêm na Tra nữa thì làm sao chống cự nổi. Na Tra đưa thần lực đâm Dao Thiếu tư một giáo chết ngay. Còn Dương Tiển chém nai lưng Cửu Công một nhát. Hồn hai người nầy lên đài game chiến vô phong thần một lượt.

Dương Tiển nói với na Tra:

- Tiên thơ ta đã mang lại rồi.

Na Tra hỏi:

- Sư huynh làm giải pháp nào đem lại được?

Dương Tiển nói:

- Ta nghe trận gió loáng qua, nghi gồm kẻ trộm sách rước về, bắt buộc làm phép hóa dinh cơ, giả hình Văn Trọng gạt rước sách lại, rồi hiện nay nguyên hình tấn công với chúng, may nhờ đạo huynh mang đến trợ giúp. Hiện nay đã giết được nhị đứa, vậy chúng ta mau quay lại Kỳ đánh trao Tiên thơ lại mang đến Thừa Tướng.

Nói rồi, hai người cùng nhau nhắm hướng Kỳ sơn thẳng mang đến dinh của Tử Nha thì trời đang sáng.

Tử Nha sẽ ngồi rầu rĩ. đột Na Tra cùng Dương Tiển đã về.

Tử Nha đến mời vào với hỏi:

- Hai người đã đem Tiên thơ lại được không?

Dương Tiển thuật hết phần nhiều chuyện, Tử Nha hoan lạc khen:

- Dương Tiển trái là bạn xuất chúng biến đổi không lường.

Dương Tiển dâng Tiên thơ đến Tử Nha rồi hai bạn từ giã về Lư Bồng.

Còn Tử Nha sau khi đã bị mất một lần thất kinh đêm ngày lo canh giữ, ngặt vì chưng Tiên thơ ko được phép cất cứ để lên bàn, đề nghị Tử Nha vất vả ngày đêm chờ cho được nhì mươi kiểu mốt ngày rồi giao lại mang đến Lục Yểm.

Nói về Văn Thái Sư ngồi hóng hai bạn học trò của Triệu Công Minh cho tới trưa mai vẫn ko thấy về, liền không đúng Tân Hoàn.

Tân hoàn tuân mạng, xách búa ra đi một hồi rồi trở về thưa.

Trần Cửu Công cùng Dao Thiếu tư đã chết vì tôi kiếm tìm thấy xác bỏ 2 bên đường và cũng không rõ ai giết thịt cả.

Văn Trọng khó tính vỗ ghế hét:

- Hai tín đồ ấy bị tiêu diệt rồi thì làm thế nào ai đem được Tiên thơ.

Dứt lời, nhị tay đấm vào ngực ầm ầm khóc rống thảm thiết, làm cho hai vị chủ trận đã bàn luận, thất khiếp chạy vào hỏi nguyên do.

Văn Trọng đề cập lại số đông chuyện đến hai vị công ty trận nghe.

Hai người nghe qua khổ cực chắt lưỡi than âm thầm rồi thuộc Văn Trọng vào thăm Triệu Công Minh.

Vào đến nơi, Văn Trọng thấy Triệu Công Minh đã ngủ mê, ngáy vang như sấm, lau nước mắt bước đến mặt giường kêu.

Triệu Công Minh mở đôi mắt thấy Văn Trọng với hai vị nhà trận:

- Ðã trộm sách được chưa?

Văn Thái Sư chẳng thể nào cất được, lập tức thuật lại vấn đề hai người học trò của Triệu Công Minh ko trộm được sách cơ mà đã bỏ xác dọc bên đường.

Triệu Công Minh vẫn nằm bật ngồi dậy, hai mắt trợn tròn, than:

- Ôi! vì chưng ta ko nghe lời tía em nên ngày này mới đề nghị thác như vầy.

Văn Thái Sư nghe nói thất kinh chưa chắc chắn tính sao thì Triệu Công Minh đang nói tiếp:

- Ta thành tiên hồi lớp Thiên Hoàng, luyện phép trường thọ bất tử, bất ngờ nay chỉ vày Lục Yểm nhưng chết. Ðã cho nước nầy hối hận không kịp. Thời điểm ta bị tiêu diệt rồi, xin tháo áo nhưng gói Kim Dao Tiển khiến cho em ta đến nhận. Nắm nào cha em ta cũng mang đến thăm. Nó thấy gói áo cũng tương tự thấy mặt.

Dặn rồi lại khóc lớn, và than:

- Em Vân Tiêu! ví như anh nghe lời em can, thì gồm đâu với họa.

Văn Thái Sư trông thấy đau lòng, cau mi trợn mắt. Còn vương Diệc nổi nóng, liền ném ra ngoài, tháo hươu ra trận, gắng gươm đứng trước Lư Bồng mắng lớn:

- những đệ tử cung Ngọc Hư, dám ra phá trận Hồng Thủy không?

Na Tra lập tức vào báo với Nhiên Ðăng.

Nhiên Ðăng tức thì họp các tiên kéo xuống Lư Bồng, sai Tào Bửu đi phá trận.

Tào Bửu nói:

- Ðã ra phò chúa thánh, đâu dám tự nan.

Nói rồi cầm cố gươm lướt tới, hotline Vương Diệc nói:

- tất cả ta mang đến phá trận ngươi đây.

Vương Diệc biết một Tào Bửu, ngay tắp lự nói:

- Tào huynh là tín đồ ưa thanh nhàn, sao không ẩn mình trên núi non mang đến đây làm cái gi cho sở hữu họa.

Tào Bửu nói:

- vì ngươi nghịch thiên hành sự, phò giả diệt chơn, ôm đồm trời phòng giáo phái, yêu cầu ta mới yêu cầu ta đây. Vô cùng đỗi Triệu Công Minh nhiệm mầu phép thuật, bào chữa ý trời còn bắt buộc mang tai, huồng hồ bỏ ra ngươi?

Vương Diệc nổi giận, vung gươm chém tới, Tào Bửu tấn công vài hiệp bị vương vãi Diệc dụ vào trận, rồi lên đài nắm báu nước đỏ đổ xuống, đất bằng dậy sóng, nước độc hại người hiền.

Tào Bửu bị hồng thủy tạt vào mặt, xương thịt đông đảo rã rời.

Thương ôi trận Hồng Thủy áo xiêm bỏ đó, đài game phong thần hồn lên đài.

Vương Diệc giết mổ Tào Bửu dứt cởi hươu ra trận thách Nhiên Ðăng:

- Ngươi nở lòng nào sai kẻ phàm phu thay mạng! thiếu gì tín đồ tài phép sao chẳng dám ra.