EM BUÔNG TAY RỒI HẠNH PHÚC ANH NHÉ

Em buông tay phía trên anh à!
*
giã từ anh, chúc anh hạnh phúc… (Ảnh minh họa)
Có cần anh hy vọng nói là “anh trở lại với bạn nữ cũ và chúng ta hãy thôi đề xuất không?”…

Bạn đang xem: Em buông tay rồi hạnh phúc anh nhé

Chắc chắn là như thế phải không? Em cảm thấy được, gì cũng được thôi. Anh đam mê đi? Uhm thì anh cứ đi đi, em ko giữ, em quá stress rồi, có không ít chuyện xẩy ra với em rồi. Em thiệt sự đã không còn sức rồi. Gì rồi cũng được, em không muốn nhìn thấy anh nữa, tía tuần qua, em sẽ tập quên anh, em đã làm cho được, em không yêu cầu anh nữa. Anh cứ đi đi, sự cô đơn của em, con tín đồ em, anh không thể hiểu không còn được đâu. Mọi gì em trải qua, sẽ trải qua, anh tất yêu hiểu được đâu.
Em buông tay đây, em đồng ý buông tay, vày em biết anh không thể thích em, ánh nhìn anh chú ý đã nói lên điều đó. Cuộc sống thường ngày của em vẫn có không ít phức tạp rồi, em không muốn nó phức tạp lên nữa. Em muốn sống solo giản, dễ dàng theo giải pháp em đang cụ nghĩ rằng nó như thế. Anh đã trả nợ đến em buộc phải không? Anh không bắt buộc làm núm đâu, họ chẳng ai nợ ai cả. Em ko trách anh đâu anh à! Sao lại trách anh chứ, do anh cũng có lý do riêng của mình, cũng đều có nỗi khổ chổ chính giữa riêng nên không anh? Em gọi mà, em hiểu hết.
Ngay từ đầu anh cho với em, em đã cảm giác được rằng tình yêu của anh dành riêng cho em không phải là tình yêu, đối kháng thuần chỉ với thích. Ánh đôi mắt anh quan sát em, bi quan cười thật khi quan sát vào kia em không có thấy gì “tình cảm” của anh! là do anh nặng nề hiểu thừa hay do là em nông cạn quá đây? hoàn toàn có thể cuộc sống của anh tất cả quá nhiều bộn bề suy nghĩ, anh nên một ai đó ở bên cạnh xoa dịu hầu hết tháng ngày căng thẳng này thôi. Rồi em, kẻ đi lạc trong trái tim anh, đã tìm được đường về nhà rồi đó thôi. Em về rồi anh à…
*

Cô ấy là người tốt, cô ấy hơn em hầu hết thứ, cô ấy yêu anh hơn em, cô ấy yêu anh thật. Em cảm nhận được không còn anh à. Chuyện trang nghiêm anh sắp đến nói với em vào nhà nhật tới này có phải là nuốm không hả anh? vẫn là những giải mã thích, rồi đông đảo câu nói của anh về cảm xúc của mình, mọi câu nói sống động đến nỗi nó vẫn là phần lớn nhát dao đâm thẳng vào tim em, đã là phần đa câu xin lỗi, rồi thì cảm ơn, rồi thì xin tha thứ, rồi đang là gì nữa đây, là nước đôi mắt của em, là sự im lặng của anh? Là gì cũng rất được cả, nhưng em dĩ nhiên một điều rằng em sẽ không còn khóc, em sẽ không hỏi gì cả, vì nguyên nhân thì cả ty tỷ thứ, hỏi thì đến khi nào trả lời không còn chứ; rồi em vẫn im lặng, chỉ “ừa” một câu khôn cùng nhẹ, cười một chiếc thật hiền, rồi em đã quay bước đi…

Xem thêm: Chữ Ký Tên Anh Đẹp Nhất ❤️1001 Mẫu Chữ Ký Tên Anh, 8 Chữ Ký Đẹp Tên Anh Ý Tưởng

Nếu chuyện này làm cho tổn mến em, xin anh đừng gặp em, em quá stress rồi anh à, em sợ hãi em đã khóc mất, mà điều ấy là điều em không hề muốn. Em sẽ đồng ý buông tay bởi vì em biết nhiệt từ bàn tay em không nạm làm anh ấm lên được. Tuy vậy anh ơi em kỳ lạ quá, em lại sợ cơ đấy, hại anh sẽ nói ra điều đó thật. Cha tuần xa nhau, anh không hề liên lạc cùng với em, anh còn ẩn của nick yahoo với em cơ mà. Em đang tập quên, tập quên anh ở khu vực quá yên ổn ả, em không làm gì, đầu óc em không bận rộn, em chỉ thơ thẩn lẩn quẩn quanh vào xó nhà với từng ngày chờ đón tin nhắn của anh, rồi lại thất vọng. Trước khi đi ngủ dặn lòng hôm nay đã quên được một ít, và không muốn nghĩ mang lại anh nữa. Nhưng hôm nay đây em lại ko đủ anh dũng hỏi thiệt anh? Em sợ!
Cuộc sinh sống vẫn nạm mà đúng không? Còn con bạn chỉ là rất nhiều kẻ hành khất đi kiếm cho mình chút tình lực nhằm sống. Khi nguồn lực ko đủ, phải đi tìm kiếm nguồn khác, chúng ta cũng chỉ đông đảo kẻ lữ khách đi lướt tắt hơi nhau. Điều em hối hận độc nhất vô nhị là em tất yêu giúp gì được anh khi bọn họ bên nhau, sâu tận trong tâm địa em, em vẫn muốn em tất cả thể share với anh đầy đủ điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Nhưng còn chưa kịp làm thì đã…
Em buông tay trên đây anh à, buông tay thiệt sự. Anh là một mảnh kí ức nữa vào đời em, thêm một miếng kí ức đau đớn em tìm được trên cuộc hành trình 1 mình này. Giã biệt anh, chúc anh hạnh phúc!đời ,,,,,,,quá!
Sen trắngTứ đẳng
*
Cô gái này là bạn thông minh và tỉnh hãng apple trong tình yêu đây.
*
mà lại cô ấy là ai nhỉ?
*
chổ chính giữa sự của mattroimoc đấy à ?
*

Kim Tứ CụcNgũ đẳng
*
"Anh à...., em buông tay anh ra nhé," "Anh thì ko có gì nhưng em thì... Buông tay anh ra em đang mất đà và té đấy... Em đang đau đấy" "Không sao đâu, em bổ rồi em đã lại vùng dậy được thôi, tin em đi mà, em buông tay anh ra đây..." .... "Sao cả 2 lại cùng vấp ngã thế này hả anh? Anh không sao chứ, anh đứng dậy đi" "Em đau không? thay lấy tay anh và vùng dậy nào, cấp tốc lên..." "Không đâu, em sẽ tự vùng dậy được, em buông tay anh ra rồi đấy, anh đi đi" "Nhưng cơ mà em vẫn chưa đứng dậy" "Em vờ vịt ngã để thấy anh tất cả thương không thôi. Lát nữa anh đi rồi thì em đang đứng dậy, tin em đi mà" "Vậy thì anh đi thiệt đây, em phải đứng lên nha" ... "Sao em còn không đứng lên?" "Vậy sao anh lại quay lại?" "Quay lại để chờ em vùng lên rồi đi" "Anh đi đi... Ko là sẽ không còn bao h anh đi được nữa đâu" "Anh không đi nữa nhé" "Không được, còn các thứ đang ngóng anh, anh cứ đi đi" "Còn em" "Em ko sao, tin em 1 lần tiếp nữa đi mà" ... Em sẽ không lúc nào đứng dậy được đâu, tuy nhiên em phải buông anh ra thôi, để cho anh tự do trên còn đường của mình, không thể phải lo lắng cho em nữa, anh à, không có bất kì ai thay ráng được anh đâu, chúc anh đạt được những j anh muốn, hãy nhờ rằng em anh nhé! Anh à ... Biết ko .. Em vẫn đứng trên bờ vực ... Sâu vượt ... Thăm thẳm ! Em lưỡng lự khi em trượt chân xẻ xuống ... Anh tất cả kéo chặt tay em lại ko ? tuyệt anh à .. Buông tay em ra nhé .. Nhằm em rơi xuống ... Để em làm việc dưới đó mãi mãi .. Với không chạm chán lại anh nữa ! Em chôn bí mật tình cảm này lại nhé ... Em mang the0 tình yêu em dành cho anh .. Xuống bờ vực ấy anh nhé .... Em nhắm đôi mắt lại và em không nhìn thấy gì đâu ... Em vẫn khôg thấy anh ở chỗ nào cả .. Cùng cũng bắt buộc chạy đi tìm anh như lúc xưa ... Mình tấn công mất nhau đề xuất không anh? Mơ hồ quá tình yêu đôi ta ... Anh bao gồm thực sự yêu cầu em không ?? Em chẳng thể chắc chắn rằng điều gì ... Em chỉ biết em yêu anh! Yêu thật sự với không dối trá! E đau quá ... Dẫu vậy biết nói cầm nào đây cho anh hiểu .... E buông tay .. Em gật đầu đồng ý mất anh ... Nhằm anh niềm hạnh phúc ! E xin lỗi nhé .. Chỉ do em quá yếu ớt ... Em quá sợ hãi mất anh .. Nhưng mà thôi .. Lần này em chấp nhận mà .. Nhằm anh hoàn toàn có thể tìm kiếm một niềm hạnh phúc riêng mang lại anh và xứng đáng với anh ... Còn em .. Em xin lỗi .. Dẫu vậy hãy cứ để cảm tình của em được chôn chặt mãi ... Cùng được yêu anh trong trái tim em ... Như thế ... Có lẽ em sẽ không còn cảm thấy ân hận hận ! Em yếu ớt quá ... Với cứ những lần đối diện cùng với anh .. Em chỉ hy vọng anh ôm chặt đem em .. Đễ em biết anh vẫn tồn tại cần đến em .. Cùng vẫn yêu thương em .... Tuy nhiên khôg thể cần không anh .... Em xin lỗi ... Nhưng mà em yêu anh .... Bản thân .... Kết thúc yêu nhau anh nhé ! Mình kết thúc yêu nhau anh nhé ... để một ngày nào đó em được thấy anh mỉm cười ... Mình ngừng yêu nhau anh nhé ... để anh không lảng kị em như vậy nữa ... Mình xong yêu nhau anh nhé ... Nhằm anh chưa phải buồn phiền mãi nữa ... Mình kết thúc yêu nhau anh nhé ... Nhằm anh không hề trách nhiệm với em nữa ... Mình xong xuôi yêu nhau anh nhé .. để anh ko mất từ do như vậy nữa ... Mình kết thúc yêu nhau anh nhé ... để anh rất có thể kiếm ai đó đon đả anh hơn em ... Mình hoàn thành yêu nhau anh nhé .. Nhằm anh đừng đề nghị nghĩ ngợi gì về em nữa... Em đã cầm cố nén lại .. Không khóc nữa ... Em làm được mà .. Nhưng mà em đau lắm .. đau ở chỗ này .. ở trong tâm em này .... Em đã cố chờ đợi anh ... Như phần đa ngày .. Như mọi ngày anh vẫn ở mặt em ... Em đã thế tự nhủ anh bệnh dịch rồi .. Anh mệt lắm và cần thông cảm đến anh .. Nhưng lại em nhức lắm ... Em đã tự nhủ không dựa dẫm vào anh mãi .. Nhưng mà em vẫn mún tìm kiếm anh ... Em đã cố gắng không nghĩ về về anh nữa ... Nghĩ mang đến em nhiều hơn thế một chút .. Nhưng em không chống được nước đôi mắt ... Em đã gắng nghĩ không được yếu đuối như vậy nữa ... Tuy thế em vẫn ý muốn có anh như trước đó mãi ... Em ao ước vượt qua thời hạn này quá ... Thời gian không tồn tại anh ở kề bên em ... Buổi sớm ... Ra nghịch ... Chiều tối và thời điểm ra về ... Em đang cố gắng tập sống không có anh như vậy ... Nhưng mà sao em lại nhức quá ... Em mong muốn khóc thét lên ... Tuy vậy em quan yếu ... Em khóc không ít rồi ... Mắt em sưng lên mất cùng em đang xấu xí đi mất ... Bắt buộc thế ko anh ? Em vẫn ổn nhưng mà .. Rồi từ từ em sẽ không còn khóc nhiều như thế nữa ... Với em cũng không níu kéo anh nữa ... Em buông tay anh anh nhé ... để anh cảm thấy hạnh phúc và dễ chịu hơn ... Em biết điều đó quá khó khăn với em... Và em cũng không chắc chắn em có thể vượt qua ko .. Tuy thế em làm vắt anh nhé .. Nếu núm thì anh sẽ không còn bùn nữa bắt buộc không anh ? Em từ nhủ em chẳng sao mà .. Em có thễ ngồi 1 mình .. Em có thể đi một mình .. Em hoàn toàn có thể ra về một mình .. Cùng em có thể sống một mình .... Em ổn cơ mà ... Ừ thì ... Em buông tay anh nhé .......! Em là tín đồ buông tay anh ra...nhưng em lai hận anh...Anh đã cố chặt tay em.....rồi lại còn nuốm tay fan khác...để tuột tay em...em đứng lặng...rồi anh quay lại cứ như vô tình nhằm tuột mất tay em...Anh lai ổn định tay em ...Kéo em chạy theo anh...nhưng rồi lại nhằm lõng tay em....để bây giờ...em đứng lại chú ý anh đi mất...sao anh ác thế...nếu vẫn biết hok thể gắng tay em thật chật thì sao lại còn quay lại ...vì sao lại thế giữ lấy em...vì sao vậy ... Vì sao vậy a ????(St)