ĐÁNH GIÁ SẢN PHẨM "CÓ CẦN LẤY CHỒNG KHÔNG?" CỦA "LONG LE"

Xã hội thiệt rối loạn, mặc dù thuộc đội không kết hôn, bất mãn, hoang tưởng, sẽ kết hôn hay thất nghiệp thì đọc dứt "Có phải lấy ck không", bạn vẫn vẫn tìm thấy cảm giác hạnh phúc.

Bạn đang xem: Đánh giá sản phẩm "có cần lấy chồng không?" của "long le"


"Có đề xuất lấy ông xã không?"

Xã hội thiệt rối loạn, cho dù thuộc nhóm không kết hôn, bất mãn, hoang tưởng, đã kết hôn tốt thất nghiệp thì đọc xong xuôi "Có đề nghị lấy ck không", chúng ta vẫn sẽ tìm thấy cảm giác hạnh phúc.

Nhân vật chủ yếu của cuốn truyện vày nhà văn trung quốc - Ức Cẩm sáng tác là 1 trong cô phóng viên báo chí thành phố gồm công việc, có bạn trai, gồm thẻ tín dụng thanh toán bỗng dưng trở thành một kẻ thất nghiệp cha không trong chốc lát. Tại sao cũng chỉ bởi cái thương hiệu của Đỗ Lôi Ty. Thông thường cái tên kia nghe cũng... Ko có gì nhưng ai mà ngờ nó lại là phiên âm tiếng Hán của Durex - một một số loại bao cao su thiên nhiên rất thông dụng. Theo bạn trai cô, cái tên này rất có thể khiến người đối diện đỏ mặt tía tai còn vị sếp mới lên chức của Đỗ Lôi Ty thì xác định nó là sự bất lợi cho sự hài hòa của làng hội.

Nhưng fan ta vẫn bảo "tái ông mất ngựa, chưa chắc chắn đã là vấn đề dở". Ôm nỗi bi hùng thất nghiệp cùng bị người thương đá xuống phố, Lôi Ty vô tình chạm mặt Liêm Tuấn - một chàng trai đang bị bà nội ráo riết ép kết hôn. Chẳng quen không biết mà chàng trai cứ hùng hục... ước hôn khiến cho "bao cao su thiên nhiên nhỏ" bực mình ném thẳng dòng nhẫn đính kim cương 2 carat đi. Hậu quả của việc làm mất của là yêu cầu đền người, Lôi Ty nhanh chóng theo Liêm Tuấn về làm dâu tập đoàn lớn Liêm Thị phong phú với dự định bà nội chết thì vẫn ly hôn. Nhưng phần đa chuyện chẳng dễ dàng như Liêm Tuấn và Lôi Ty vẫn nghĩ. Cuộc hôn nhân vì phù hợp đồng này sau cuối sẽ đi theo hướng nào?

Tiểu thuyết tình thương Có đề xuất lấy ck không? của Ức Cẩm có tương lai sẽ đem đến những chuỗi mỉm cười không dứt với tình tiết tình yêu của hai bạn lắm tài những tật Liêm Tuấn - Đỗ Lôi Ny. Với những người dân còn đang sợ hãi không biết bao gồm nên bước vào cuộc sống thường ngày hôn nhân không, tôi tin chắc các bạn sẽ tìm thấy câu trả lời tương xứng sau khi đọc hoàn thành cuốn tiểu thuyết nhỏ tuổi đầy ắp sự hữu tình và một ít "sên sến" của tuổi teen. Còn với những người dân đã êm ấp vào tấm chăn có tên "hôn nhân", đây chẳng bắt buộc là chút các gia vị để cuộc sống đời thường mặn nhưng mà và lưu niệm hơn ư?

Trích bao gồm cần lấy ck không?

Mấy hôm ấy, buổi tối nào Đỗ Lôi Ty cũng mơ thấy ác mộng.

Cô mơ thấy thịt bò trong nồi còn sống, vươn chân tay về phía cô, bóp cổ cô cùng hét: "Cho mày nấu nướng tao này! mang đến mày nấu ăn tao này!!!".

Mỗi lần tỉnh lại hầu như sợ đến toát những giọt mồ hôi lạnh.

Cứ tái diễn như thế, thần kinh yếu ớt của Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã suy sụp trả toàn.

"Bạn giết thịt bò, oan có đầu nợ có chủ, người mong luộc bạn không phải tôi, các bạn đừng dính theo tôi nữa, làm cho ơn, làm cho ơn....".

"Em đang cằn nhằn gì vậy?" - Liêm Tuấn đang bữa sáng nghe cố thì cau mày.

"Không không, em đang đọc kinh" - Đỗ Lôi ty nghiêm túc.

"Em tin Chúa?"

Đỗ Lôi Ty rung lắc đầu: "Em tin giết thịt bò".

-_- |||

Ăn sáng xong, lão Từ quản gia mang trang phục đến, tức là sếp tổng đại nhân lại buộc phải đi chấn hưng kinh tế thế giới rồi. Những lần như vậy, trọng tâm trạng Đỗ Lôi Ty lại tươi vui vô cùng.

Rất nhanh, Jason đang mặc loại áo sơ mày trừu tượng kia, mở ra trên cửa đúng giờ. Thấy Đỗ Lôi Ty, Jason kính cẩn cúi gập người, "Chào buổi sáng, phu nhân".

Xem thêm: Xem Vùng Kín Của Người Chuyển Giới Từ Nam Sang Nữ, Tận Mắt Xem Ca Phẫu Thuật Chuyển Giới

Đối cùng với danh xung gớm hãi từ mồm Jason, Đỗ Lôi Ty đã hết lạ lẫm gì nữa. Đồng thời, so với sếp tổng đại nhân vừa "khó nhằn" vừa thù dai, Jason đích thực là đối tượng người tiêu dùng trò chuyện hơi được.

Thế là, nhân cơ hội sếp tổng lên lầu nuốm quần áo, Đỗ Lôi Ty mang đến gần Jason, nhìn chăm chú chiếc áo sơ mi đã làm được giặt qua, hoàn thành vẫn nhìn được rõ dấu dấu màu vàng nhạt kia.

Chính vì hôm kia nói sai cơ mà Jason đã đề nghị mặc chiếc áo ấy suốt tuần, dùng cơ thể để chứng tỏ đạo lý cổ xưa bất trở thành "gần vua như ngay gần cọp".

Bị phu nhân sếp tổng đi quanh, nhìn lên chú ý xuống, Jason dường như thiếu từ bỏ nhiên: "Phu nhân, xin hỏi bao gồm chuyện gì sao?".

"Jason, ngày làm sao anh cũng chạy sau sếp tổng, có thể mệt lắm?"

Jason ngần ngừ: "Không mệt! có thể đi theo sếp tổng là vinh hạnh của tôi".

Vinh hạnh? Đỗ Lôi Ty cảm thấy body lạnh ngắt.

"Sếp tổng hiện nay không gồm ở đây, anh không đề xuất nịnh hót đâu!". Võ vai Jason, Đỗ Lôi Ty nói giọng hào sảng, "Tôi thấy anh mang áo này sắp đến khóc mang đến nơi, trong trái tim nhất định rất khó tính phải không? Cũng cạnh tranh trách, người như anh ấy siêu ngang ngược, chưa khi nào nghe chủ ý người khác, chạm chán chuyện ko vui là nổi cáu, trong đầu chỉ toàn là khối u nhọt của công ty nghĩa tứ bản..."

"Phu nhân, phu nhân... đừng nói nữa". Sắc mặt Jason có vẻ như khó coi.

"Có sao đâu!" Đỗ Lôi Ty đang hứng, nào chịu đựng để giảm ngang? cố là cô thường xuyên thao thao bất tuyệt tố giác sếp tổng. "Anh bao gồm biết sếp tổng vượt đáng chũm nào không? anh ấy yêu cầu tôi ngày nào thì cũng thuộc thịt bò cho anh ấy ăn! Anh ấy tưởng thịt bò là mỳ ăn uống liền chắc? ý muốn luộc là luộc à? Quá đáng hơn là anh ấy vừa chê dở lại vừa ăn uống hết, ăn chấm dứt còn nói tôi không tiến bộ, ngay cả một chén bát thịt bò cũng lần khần nấu...".

"Phu nhân...", Jason chuẩn bị khóc!

Nhưng Đỗ Lôi Ty trọn vẹn mặc kệ, liên tiếp nói, nói đến khi kích đụng còn hoa chân múa tay biểu diễn, sợ hãi Jason đứng đó, đi cũng không được mà đứng cũng ko xong. Đến lúc cơn rấm rứt của cô vẫn xả xong, Jason đã ú ớ ko nói được giờ đồng hồ nào.

"Sao nào, anh cũng cảm xúc rất quá đáng chứ gì?", Đỗ Lôi Ty hỏi.

"Quá đáng thật". Một giọng trầm trầm vang lên sau lưng, tiếp lời cô.

"Chính xác...". Đỗ Lôi Ty nóid dến đó, rồi cứng đờ.

Sếp... Sếp tổng đại nhân!!!

Đỗ Lôi Ty tự nhận ra chuyện lớn số nhọ đã đến, trang thiết bị quay bạn lại, trong thâm tâm vẫn ôm ấp chút tia hy vọng: "Anh... đến bao giờ thế?"