Bố ơi đừng nghiện nữa

Là tên tiểu phẩm do bố con một bệnh nhân nghiện bao gồm thâm niên với đã cai nghiện thành công tại cơ sở cai nghiện từ nguyện và Nhân đạo Tiêu Vĩnh Ngọc Thuận Thành, thành phố bắc ninh sáng tác với thể hiện. Đó là Nguyễn Bá Khương (1976, Đông Bình, Thuận Thành, Bắc Ninh) và con cháu Nguyễn Phương Anh học sinh lớp 9 một trường cấp II thuộc thị trấn Thuận Thành.

Bạn đang xem: Bố ơi đừng nghiện nữa

*

Cơ sở cai nghiện trường đoản cú nguyện nhân đạo TVN – trụ sở thuận thành Bắc Ninh

Cũng như đa số người nghiện lâu năm khác, Khương đang cai “bo”, download thuốc trường đoản cú cai tận nơi và đi hàng chục cơ sở cai nghiện dẫu vậy vẫn tái nghiện., Lần sau nghiện nặng hơn lần trước. Thần tàn ma dại, cảm giác bế tắc, mái ấm gia đình bất lực, bằng hữu xa lánh. Nuốm rồi một đợt vô tình con gái Khương lướt web, tìm được bài dung dịch thần dược mang tên tiểu Vĩnh Ngọc, cháu động viên bố đi cai. Khương mặc dù rất bi quan vì cai vô số mà vẫn tái nghiện nhưng vị thương con, thương bà xã , thương mái ấm gia đình và thấy phụ nữ quá quan tâm nên vẫn khăn gói đi cai với mục đích ban sơ là chiều theo ý mái ấm gia đình gia đình . Theo trung tâm sự của Khương: thực tâm tôi không lúc nào nghĩ chưa đến một chén thuốc phái nam duy nhất và mười ngày điều trị mà mang lại giờ tôi đã hoàn toàn đoạn tốt được “con ma trắng”. Cho tôi gởi lời bái tạ đến thần y Tiêu Vĩnh Ngọc và cửa hàng cai nghiện vì chưng anh Nguyễn Duy Bảo làm chủ tai xóm An Bình. Thuận Thành, tỉnh bắc ninh đã cho tôi trở về làm NGƯỜI.

Xem thêm: Phụ Nữ Có Lông Bụng ? Đàn Bà Có Lông Bụng Là Tốt Hay Xấu? Xem Tướng Con Gái Có Lông Bụng Thì Sao

Còn về tiểu phẩm và bài thơ “Bố ơi chớ nghiện nữa!!!”: Khương là một liền anh có tiếng tại khu đất quan họ, cũng thường xuyên tham gia các buổi màn biểu diễn văn nghệ trào lưu tại địa phương. Thấy Khương tất cả quyết trọng tâm cao với đã có thời hạn dài từ bỏ ma túy, phần đa người ý kiến đề xuất Khương sáng tác một đái phẩm với chủ thể về phòng kháng ma túy. Khương vẫn viết về chính thực trạng của mình. Với khi vật phẩm hoàn thành, đem ra tìm hiểu thêm mọi tín đồ thì con cháu Nguyễn Phương Anh (con gái béo của Khương) cũng chuyển ra bài xích thơ viết về bố. Đọc dứt Khương khóc và Khương thuộc mọi tín đồ đã ra quyết định lấy bài bác thơ có tác dụng lời kết mang đến tiểu phẩm. Trong chương trình diễn thử tại nhà văn hóa thôn địa điểm khương cư trú, tôi cũng vinh hạnh được hưởng thụ tiểu phẩm với lời thơ kết đầy súc hễ này.

Bố ơi đừng nghiện nữa!!!Bố ơi đừng nghiện nữa!Chúng con sợ lắm rồiNhững lúc tía tả tơiĐi kiếm tiền để hút.Chúng bé sợ tía chếtChị em bé mồ côi.Bố ơi chớ nghiện nữa!Nhà mình còn điều gì khác đâuCó dòng tivi màuBố cũng cố kỉnh đi bánCon sang nhà hàng xómXem dựa vào phim hoạt hìnhLũ các bạn cười khinhMày là nhỏ thằng nghiệnTối về nhỏ kể chuyệnMẹ ôm con vào lòngNước mắt mẹ sống lưng tròngẤu ơ ru nhỏ ngủMẹ bé còn vượt trẻMới bố chục tuổi đầuMẹ con biết về đâuKhi không thể bố nữa.Bố ơi chớ nghiện nữa!Ông bà tuổi cao rồiChúng nhỏ biết có tác dụng saoMột khi ba đã mấtBố ơi chớ nghiện nữa!

Cả hộ trường lặng đi khi bài bác thơ kết đang đọc ngừng được một lúc. Tôi rùng mình, nổi da con kê khi nghe kết thúc bài thơ, quay trở về xung quanh thì mọi tín đồ đã chàn chề nước mắt. Trên sân khấu con cháu Phương Anh vai rung bần bật đang ôm ghì bố, đầu dựa vào ngực bố. Khương nước mắt đang dần lăn dài.Chúc Khương cùng mái ấm gia đình luôn mạnh khỏe, và quan trọng đặc biệt luôn tất cả tiếng cười niềm hạnh phúc vì “Bố không nghiện nữa đâu!!!”.