BÊN HỨA TIÊN SINH ĐÃ NHIỀU NĂM

Chương 1Ngồi ở nhà lướt microblog <1>, phát hiện một bài viết có tên là "Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em" đang rất hot, bấm vào liền phát hiện một tác giả trẻ tuổi viết những mẩu chuyện sinh hoạt thường ngày. Mỗi truyện đều có em và anh, chỉ mấy câu ngắn ngủi nhưng rất ấm áp.(<1> Tiểu blog hay blog vi mô (tiếng Anh: microblog): là một dạng blog có các bài đăng có nội dung thu nhỏ như câu nói ngắn gọn, hình riêng, hoặc liên kết đến video. Phần mềm có hạn chế rất thấp về kích thước nội dung để khuyến khích người viết đăng bài thường xuyên.)Tiện tay nhắn tin cho Hứa tiên sinh đang đi công tác: "Em không thích thế giới này, em chỉ thích anh.""Tối mai về nhà, anh muốn ăn thịt bò hầm." Tôi mỉm cười trả lời đồng ý, anh ấy không bao giờ trả lời những tin nhắn đầy tâm trạng thiếu nữ của tôi.Trước đây, tôi còn oán trách anh không lãng mạn, tình yêu tốt đẹp như vậy qua miệng anh lại thành củi gạo dầu muối sinh hoạt hàng ngày. Anh cũng không giận không giải thích, chỉ cười đưa tay ôm chặt lấy tôi, dùng sức vò rối tóc tôi. Đến cuối cùng, tôi không còn tức giận chút nào.Buổi sáng, tôi ở nhà quét dọn vệ sinh nhà cửa. Khi đang quét sân bỗng phát hiện ra vài bông hoa không biết tên đang nở hoa nơi góc hàng rào.Tôi vui mừng ném chổi chạy tới xem. Cánh hoa hồng phấn, ở giữa có sọc đen, nở thành từng chùm trên nền lá xanh biếc. Giống như một đám mây trên trời, bên trên còn đọng sương sớm, rất dễ thương.Phản ứng đầu tiên của tôi là chạy đi lấy cuốc, ngồi xổm xuống xới đất quanh gốc cây, còn nhổ hết cỏ dại xung quanh. Tôi chạy ra ngoài đường mòn nhặt mấy viên đá xếp quanh gốc cây.Sau khi làm xong mọi việc, tôi vui sướng muốn chia sẻ với anh nên liền chạy vào nhà tìm điện thoại. Còn chưa vào đến nơi đã nghe thấy chuông điện thoại vang lên, tôi nhếch miệng cười, hào hứng khoe với anh."Trong vườn có hoa lạ đang nở, màu hồng nhạt, em vừa dọn dẹp cho chúng xong, đang chuẩn bị chụp ảnh cho anh xem.""Em rửa tay chưa?" Bên kia anh có vẻ không tiện gọi điện, cố gắng hạ thấp giọng nói."A, chưa." Bên này, tôi thè lười, thật đúng là cái gì cũng không qua nổi mắt anh."Lần sau nhớ phải rửa sạch tay, bằng không em lại dùng tay bốc đồ ăn, sẽ bị bệnh."Tôi liên tục nói "được", sợ vị này vì dạy dỗ tôi có thể lập tức bỏ công tác chạy về.Hứa tiên sinh dường như đang họp, bên kia có người thúc giục anh, anh trả lời vài câu "đến đây" liền hạ giọng dặn tôi đọc tin nhắn trên microblog, có gì không rõ thì hỏi anh.Tôi tưởng có chuyện gì gấp khiến anh dừng họp để gọi cho tôi, vừa mở tin nhắn mới phát hiện có gần mười tin do anh gửi.Tật xấu hay lo của Hứa tiên sinh không sửa được, chỉ cần tôi không trả lời trên năm tin anh gửi, anh nhất định hận không thể đào sâu ba thước đất tìm tôi.Vì việc này, bạn bè vẫn luôn trêu đùa anh. Anh không nói gì, coi đó là chuyện đương nhiên.Thì ra anh có bạn học đến thành phố A, vừa khéo mang theo tài liệu công việc, anh không ở nhà nên nhờ tôi đi lấy tài liệu kia.Tôi gửi cho anh một chữ "được", anh lập tức gửi địa chỉ và cách liên lạc cho tôi.Còn chưa kịp lưu số, tin nhắn Micro liền nhắc nhở tôi có thêm bạn.Là một nick có avatar đầu người, phía dưới ghi là "Bạn học cũ của Hứa Minh Trạch."Tài khoản Micro này do Hứa tiên sinh lập, trừ Hứa tiên sinh và một số đồng nghiệp, tôi không add bất kì bạn học cũ hay bạn bè nào.Nhưng lần này, không biết vì sao tôi có cảm giác rất kỳ lạ, cảm thấy người này sẽ cho tôi rất nhiều ngạc nhiên thú vị về Hứa tiên sinh trước đây mà tôi chưa biết.Sau khi thống nhất thời gian địa điểm, tôi chuẩn bị đơn giản rồi xuống gara chuẩn bị lái xe.Bằng lái là khi quen Hứa tiên sinh, tôi bị anh bắt đi học. Nhưng sau khi học được, Hứa tiên sinh chưa từng để tôi tự đi xe, một lần cũng không. Cơ bản đều là anh lái xe, tôi ngồi ghế phụ. Anh không lái xe, tôi gọi xe. Cho nên chỉ sợ bây giờ tôi cũng quên hết cách lái."Lái xe từ từ thôi, đừng vội, đến muộn cũng không sao. GPS dẫn đường anh cũng chuẩn bị rồi, em bật lên đi. Đừng lo lắng, nhé?"Hứa tiên sinh đã gửi cùng một tin đến ba lần, tôi ừ ừ được được. Cuối cùng thật sự không kiên nhẫn nói đến cùng là anh cúp máy hay em cúp máy, anh ấy mới thôi.Từ khi hai chúng tôi ở bên nhau, do tôi thích yên tĩnh nên Hứa tiên sinh mua một căn nhà ở ngoại thành. Phía trước có sân nhỏ, phía sau có hồ nước, căn nhà rất rộng rãi. Trừ việc hàng ngày phải đi làm xa, mọi thứ đều không thể tốt hơn.Lộ trình hơn một giờ chạy xe, dưới kỹ thuật của tôi trở thành hai giờ. Cũng may tôi xuất phát từ hai giờ nên cũng không đến muộn lắm.Sau khi đến nơi, khi đỗ xe vẫn không cẩn thận quẹt vào một chiếc Cadillac bên cạnh.Tôi vội vã xuống xe, hoảng hốt xem xét tình trạng xe bị quẹt. Chủ xe không ở đó, xe xước một vết nhỏ nhưng cũng may không nghiêm trọng lắm. Tôi lấy giấy bút từ túi xách ra, sau khi xin lỗi thì ghi lại phương thức liên lạc rồi kẹp nó trên cửa sổ xe.Nhìn thoáng qua thời gian, phát hiện mình đã muộn hai mươi phút. Tôi vội vàng chạy lên, sợ người ta không kiên nhẫn mà bỏ đi, còn chưa tới trước bàn đã thấy một bóng lưng.Xin lỗi, đã để anh đợi lâu.Đứng trước bàn, tôi hơi cúi người xin lỗi đối phương, anh ta có vẻ mất tự nhiên giúp tôi kéo ghế, nói: "Không sao, tôi cũng vừa đến."Tôi liếc thấy trên bàn có hai gói đường đã mở. Galant, lịch sự, khiến người ta thấy thoải mái là cảm giác đầu tiên của tôi đối với bạn học cũ của Hứa tiên sinh."Em không biết tôi?" Tôi vừa ngồi vào chỗ, cả hai còn chưa tự giới thiệu, đối phương đã không đầu không đuôi hỏi một câu."Hả?" Tôi không hiểu, chớp chớp mắt nhìn anh ta.Một mái tóc không có gì đặc biệt, tóc phía giống hệt nhân vật Hanawa <2>, nhưng mặt anh ta lại nhiều thịt, mặc một bộ vest, bên trong lộ ra áo lông mùa thu. Toàn thân khá buồn cười nhưng lại có chút trang trọng.(<2> Một nhân vật trong phim hoạt hình Maruko của Nhật.)Tôi không hề nhớ trong số những bạn học cũ của Hứa tiên sinh tôi biết có người này."Xem ra em thật sự không biết tôi, haiz." Đối phương nói xong câu đó còn thở phào một hơi.Đối phương nói xong câu đó, dường như buông lỏng một hơi.Tôi cảm thấy khó hiểu.

Bạn đang xem: Bên hứa tiên sinh đã nhiều năm

Chương 2"Tôi là Hoàng Lỗi, là bạn cấp hai của Hứa Minh Trạch cũng là bạn học của em."Tôi bỗng nổi lên hứng thú. Đối với Hứa tiên sinh, thời gian tôi muốn hiểu anh nhất cũng là thời gian anh ít nhắc đến nhất, chính cấp hai. Mặc dù hai chúng tôi cùng học một trường cấp ba."Tôi là Cố Thiển, bà xã của Hứa Minh Trạch."Lần đầu tiên tự giới thiệu như vậy trước mặt người ngoài, tôi hơi ngượng ngùng, cúi đầu uống cốc cà phê trong tay."Em thật sự không nhớ rõ tôi sao?" Hiển nhiên Hoàng Lỗi không có ý định từ bỏ vấn đề này, mà thực sự là tôi không hề có ấn tượng gì về anh ta.Bối rối lắc đầu, lại một lần nữa khẳng định rằng tôi chưa từng gặp bạn học có kiểu tóc Hanawa này ở trường trung học.Anh ta có vẻ bất lực, cởi áo vest bên ngoài ra, lộ ra một chiếc áo len trắng bên trong. Áo len hơi nhỏ, có thể nhìn ra nó đã cũ, cũng đã xỉn màu, bên trên còn có hình một quả lê. Một cái áo như vậy mặc trên người một người đàn ông 24 – 25 tuổi có cảm giác rất buồn cười.Tôi ngồi đó, cảm thấy ánh mắt thúc giục của đối phương. Mà Hoàng Lỗi có vẻ cũng không thèm quan tâm, đặt hai tay lên bàn, hỏi tôi bây giờ có nhớ ra cái gì không. Không nhớ gì hết, tôi ăn ngay nói thật."Cố Thiển, từ rất lâu rồi tôi đã nghe người khác nói em vô tình, không ngờ em không chỉ vô tình mà còn hay quên." Hoàng Lỗi không nhanh không chậm mặc áo khoác vào. Quả lê màu vàng vừa rồi còn giương nanh múa vuốt trong không khí giờ phút này đã bị anh ta giấu dưới lớp áo màu đen lạnh như băng.Anh ta cũng không cho tôi thời gian thắc mắc, trái lại bắt đầu kể chuyện cũ cho tôi nghe."Tôi biết em rất lâu rồi, khi đó chúng ta đều học lớp mười một. Tôi và Hứa Minh Trạch cùng lớp, em học ngay cạnh chúng tôi. Lúc đó, tôi cũng không biết em và Hứa Minh Trạch biết nhau, tôi biết em cũng là tình cờ.Có một lần giờ ra chơi, mẹ tôi đến trường mang theo rất nhiều đồ ăn đồ uống, còn có quần áo mùa thu. Khi đó, mọi người đều mặc áo khoác mỏng mùa thu, bên trong là áo cộc. Áo len kia thực sự rất dày và nóng, tôi không muốn mặc lại không muốn trái ý mẹ tôi. Tôi định khi mẹ về, để áo vào ngăn tủ là được.Nhưng mẹ tôi lại ngồi lại trong lớp nhìn tôi ăn xong, bắt tôi mặc áo len vào mới bằng lòng đi. Tôi nhất quyết không chịu, mẹ tôi nói không mặc không đi. Khi đó trong lớp không có người, nhưng chắc chắn lát nữa sẽ có người quay lại. Không có cách nào khác, tôi đành thỏa hiệp.Chiếc áo len đó rất rộng, mặc vào cũng không nóng, tôi mặc xong lập tức đưa mẹ ra khỏi phòng học rồi xuống cầu thang. Tôi nghĩ phải nhanh chóng tiễn mẹ rồi nhanh chóng lên lầu đổi áo.Ai ngờ vừa tiễn mẹ tôi lên lầu liền gặp phải bạn cùng lớp. Nhìn dáng vẻ giật mình của nó, tôi biết được cái áo rất xấu. Còn chưa kịp mở miệng, nó liền cười lớn hỏi tôi đang mặc cái gì!Hanawa!Sau đó tôi còn chưa kịp cãi lại liền có một giọng nói rất thanh thúy vang lên từ phía sau.Em và một cô bạn khác đi qua chúng tôi, kéo tay cô ấy, em cười tươi như hoa, vừa cười vừa nói. Mà câu nói "Hanawa" kia giống như chỉ trùng hợp xuất hiện giúp tôi giải vây, em không hề liếc chúng tôi lấy một cái.Lúc đó, tôi cũng thật ngốc, chẳng qua là em nói chuyện với bạn đúng lúc đó, vừa khéo trả lời thay tôi, tôi lại nghĩ là em cố ý.Từ đó về sau, tôi bắt đầu chú ý đến em.Thành tích học tập của em bình thường, ngoại hình khá xinh đẹp nhưng không quá xuất sắc. Tôi còn cố ý tìm điểm số cao nhất của em, phát hiện rõ ràng là thành tích môn văn của em rất tốt nhưng lại học lớp vật lí. Lúc đó, tôi cho rằng đây là do ông trời an bài, sau này mới hiểu được tại sao.Sau khi chú ý đến em, tôi phát hiện em thường xuyên xuất hiện trong tầm mắt tôi mà không hề do tôi cố ý tìm kiếm. Ví dụ như khi tan học, khi tôi đang nói chuyện với bạn cùng lớp có thể thấy em đi qua lớp tôi, ánh mắt thờ ơ lướt qua. Chính là kiểu ánh mắt muốn nhìn nhưng lại cố ra vẻ tự nhiên, muốn tìm gì đó những chưa tìm được đã quay đi. Cả khi chơi bóng rổ, em cũng xuất hiện bên cạnh sân bóng. Ngay cả khi chạy thể dục, tôi cũng bắt được ánh mắt em.Haha, lúc đó tôi vẫn cho là em lén tìm tôi, còn mừng thầm nhiều lần.Lúc đó tôi cảm thấy em rất hay, vóc dáng nhỏ nhắn, không thích nói chuyện, không có cảm giác tồn tại nhưng khiến người khác nhớ kĩ. Ngày biểu diễn Tết Nguyên Đán năm lớp mười một, tôi thấy em đứng lên men theo vách tường chậm rãi ra sân thể dục. Lúc đó, tôi muốn đi theo em để bắt chuyện nhưng lại bị thầy chủ nhiệm bắt tuân theo kỷ luật, không cho ra ngoài tìm em.Sau đó, trở về kí túc xá, tôi liền nghĩ, nếu em cũng thích tôi, tôi không thể chờ em chủ động được, tôi phải ra trận! Tìm ra số điện thoại tôi đã có từ lâu của em, lúc đó điện thoại tôi vừa mất, tôi liền tìm Hứa Minh Trạch mượn.Lúc đầu, Hứa Minh Trạch cũng không muốn cho tôi mượn, tôi đeo bám dai dẳng nói nếu không mượn được, nhà họ Hoàng tôi sẽ tuyệt hậu. Ba mẹ tôi sẽ đau lòng đến chết, tôi phải cô độc suốt quãng đời còn lại. Cậu ấy cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, ném điện thoại cho tôi.Em có biết tôi phát hiện cái gì trong máy cậu ấy không?"Hoàng Lỗi đột nhiên dừng lại, giảo hoạt nhìn tôi hỏi."Không biết." Tôi thành thật lắc đầu nhưng tôi biết cái gì đó ấy nhất định có liên quan đến tôi."Đến lúc đó tôi mới biết được, thì ra tôi vẫn luôn hiểu nhầm. Sau khi soạn một tin nhắn cho em, bắt đầu nhập số điện thoại, tôi cảm thấy rất lạ. Bởi vì trong danh bạ của Hứa Minh Trạch có một số giống hệt của em nhưng không có tên. Tôi theo đó mở ra mục thư nháp, bên trong toàn bộ là tin nhắn gửi cho em, 113 tin.Mỗi tin đều rất ngắn, như "Nhìn thấy cậu ở căn tin tầng hai", "Khi chạy, tóc cậu bay rất đẹp". Càng có nhiều tin lặp đi lặp lại câu "Tớ rất nhớ cậu, khi nào cậu mới chịu nói chuyện với tớ."Đúng, lúc đó biểu cảm của tôi khi nhìn thấy chúng cũng như em bây giờ. Rất khiếp sợ! Phải biết rằng Hứa Minh Trạch không chỉ đẹp trai, học còn giỏi, con gái theo đuổi cậu ấy cả chục người mà người trong lòng cậu ấy lại là em!Nhưng ngoại trừ khiếp sợ, tôi còn có chút đau lòng. Bởi, nếu người thích em không phải cậu ấy, tôi còn cảm thấy phải tranh thủ, nhưng đối phương là cậu ấy, tôi chỉ biết tình cảm này xong rồi.Tuy nhiên, có lẽ tôi vẫn chưa thể buông tay được, vẫn còn yên lặng thích em nhiều nằm như vậy."Nói xong, Hoàng Lỗi thoải mái cầm cốc cà phê lên uống.Tôi ngồi đối diện im lặng, cố gắng ép mình tiêu hóa tin tức này.Cho tới nay, tôi vẫn cho rằng một người như tôi không đáng được người ta thích, kể cả sau này khi đã ở bên Hứa tiên sinh, tôi vẫn tự ti.Song, không ngờ đã nhiều năm như vậy, tôi lại được một người khác yêu thầm lâu như vậy.Đối với câu chuyện Hanawa của cậu ta, tôi vẫn có chút ấn tượng. Lúc đó, tôi đang bàn về nhân vật hoạt hình với bạn thân, nó hỏi tôi thích nhân vật nam nào nhất. Tôi rất tự nhiên buột miệng nói "Hanawa", lại không biết năm đó thuận miệng lại khiến cậu bạn này nhớ kĩ Hanawa như vậy, cũng khiến cậu ta giữ lại chiếc áo len lâu như thế. Tôi đột nhiên cảm thấy hối hận vì sự lỗ mãng năm đó. Nếu có thể quay lại, tôi sẽ quay đầu nhìn cậu bạn đang đỏ mặt và chiếc áo lông hình quả lê vàng ấy.Thì ra, trong thời thanh xuân của người khác, tôi không cẩn thận làm nữ chính một lần, lại còn không hề biết gì."Cảm ơn anh đã nói với tôi, cũng cảm ơn anh vì đã từng thích tôi.""Không có gì, chỉ là cảm thấy nên chào tạm biệt tuổi thanh xuân đã qua của mình. Nếu người trong lòng em không phải là Hứa Minh Trạch, có lẽ tôi đã sớm ra tay. Đáng tiếc, năm đó ánh mắt em đều tìm kiếm cậu ấy, haizz, đều là tự mình đa tình gây họa. Đúng rồi, việc này em đừng nói cho cậu ấy, bằng không cậu ấy ghen lên sẽ ném tôi về thành phố B luôn mất.""Haha, làm sao có thể!"Hai người hàn huyên chuyện cũ thời cấp hai, anh ta đến lúc phải về công ty. Hai chúng tôi cũng xuống lầu, khi xuống gara lấy xe, tôi đứng trước xe mình, nhìn cậu ta cầm lên tờ giấy xin lỗi và cách liên hệ, trên trán rơi xuống mấy vạch đen."Hahaha, Cố Thiển, sao em có thể dễ thương như vậy?"Khi Hoàng Lỗi cầm tờ giấy cười nói với tôi, tôi đột nhiên cảm thấy giờ khắc này, anh ta rất giống Hứa tiên sinh năm đó đã nói "Đi thôi!" với tôi.Về đến nhà đã bảy giờ tối, sau khi tắm rửa xong xuôi, tôi nhận điện thoại đúng hẹn gọi tới của Hứa tiên sinh. Tôi ôm Tam Tam trong ngực, mềm nhũn cùng nó nằm trên sô pha báo cáo tiến trình buổi gặp mặt lúc chiều với Hứa tiên sinh.Hứa tiên sinh có vẻ bận rộn, nói chuyện với tôi không tập trung lắm, bên ngoài còn có tiếng gõ bàn phím. Tôi sợ anh nói chuyện với tôi sẽ phân tâm, liền lẩm bẩm muốn ngủ, không nói chuyện nữa.Dường như anh hơi giật mình, bình thường thời gian này, tôi nếu không phải làm gì ầm ĩ như đọc sách nghe chuyện cũ thì cũng là trêu ghẹo những đồ lặt vặt trong nhà."Chiều nay, em không xảy ra việc gì chứ?"Có, vợ anh quẹt phải xe Cadillac của người ta, chủ nhân xe muốn bắt em đi làm áp trại phu nhân để gán nợ."Khi anh học trung học, có phải nếu em thật sự không để ý đến anh, anh cũng sẽ không để ý đến em?"Tôi thình lình hỏi một câu như vậy, đầu dây điện thoại bên kia không có tiếng động."Không đâu, anh sợ em đi cùng người khác, không dám không để ý đến em.""Ừm, cả đời này em chỉ đi theo anh."Tôi chậm rãi vùi đầu vào bụng Tam Tam, khiến nó kêu meo meo ầm ĩ. Sau khi Hứa tiên sinh cúp máy, trong phòng liền yên tĩnh lại. Đây đã là năm thứ mười tôi biết anh.Chương 3Tôi biết Hứa tiên sinh năm 14 tuổi, tại trường cấp hai của một thị trấn nhỏ.Khi đọc tiểu thuyết ngôn tình đọc được câu nói "Có một số người trời sinh đã mang theo ánh hào quang", người đầu tiên cô nghĩ đến chính là Hứa tiên sinh.Một khối có bốn lớp, người không nhiều nhưng cũng không coi là ít. Hứa tiên sinh từ nhỏ đã là một người nổi trội, vừa khai giảng không lâu, cả trường đã biết anh.Không có gì khác ngoài học giỏi, lễ phép, có khả năng. Khi Hứa tiên sinh đại diện học sinh mới lên phát biểu, tôi đang ngồi gà gật trong hàng ngũ. Chỉ nhớ bạn nam trên lễ đài mang họ Hứa, còn lại không hề có ấn tượng gì.Lại nói tiếp, tôi biết Hứa tiên sinh sớm hơn một năm anh biết tôi.Hai chúng tôi chính thức quen nhau vào lớp tám, giáo viên không biết phát điên cái gì mà muốn tổ chức lớp chọn, lấy kết quả thi kì I làm tiêu chuẩn. Tôi không phải một người ham học, thời học sinh điểm thi cao chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà lần đó lại vào nhóm ấy.Tôi là người cuối cùng của lớp chọn, ngày đó khi phân chỗ ngồi, cả lớp ầm ĩ một trận. Những người có thành tích tốt có vẻ đều thích ngồi với nhau, hiển nhiên họ sẽ chọn một người bạn thân ngồi cùng bàn. Thành tích của tôi không tốt, cũng không có bạn, một mình ôm sách ngồi bàn cuối.Cách một bàn chính là Hứa tiên sinh.Tôi cảm thấy khó hiểu, dù tính tình Hứa tiên sinh lạnh như băng nhưng thành tích của anh phải hơn người ngồi cùng bàn một bó to mới phải, không đến mức lưu lạc đến bàn cuối chứ.Sau này khi đã quen nhau, tôi hỏi anh, anh nói: "Không thích bọn họ, sao phải ngồi cùng bàn."Rất ngang ngược rất độc tài, anh không biết là thứ anh không thích là thứ người khác tha thiết mơ ước cũng không chiếm được sao?Cuộc sống lớp chọn cũng không hề tốt đẹp, đặc biệt là đối với một đứa cực kỳ ngẫu nhiên mà vào được đây như tôi. Thường là khi giáo viên đang giảng bài mới trên bục giảng, tôi còn ngồi nghĩ công thức trước đó vận dụng như thế nào. Mà tôi lại không dám giơ tay hỏi, hậu quả chính là thi giữa kì rơi xuống vị trí đếm ngược trong lớp, còn toàn khối thì không biết ở đâu.Trên lớp, tôi bị chủ nhiệm lớp dạy dỗ một trận nhưng có vẻ người ta vẫn chưa hết giận, đặc biệt vang dội gọi tên tôi nói sau khi tan học xuống văn phòng.Buổi chiều, khi các bạn thu dọn đồ đạc về nhà, tôi yên lặng đứng dậy đi xuống văn phòng. Ngồi trong phòng làm việc, cô giáo hơn bốn mươi tuổi bưng chén sứ màu trắng vừa uống nước vừa nói chuyện với tôi.Không có gì khác là thành tích em như vậy sao lại không biết xấu hổ mà ngồi ở lớp chọn? Phải học tập các bạn khác, đừng có suốt ngày ngồi ngẩn người, ngẩn người có thể vào được trung học trọng điểm, thi được đại học trọng điểm sao? Hãy ngẫm lại điều kiện gia đình em, không phải là gia đình có điều kiện, không quyền không thế, không dựa vào chính mình thì sao có thể lên cấp ba? Không học cấp ba thì thi đại học thế nào?Tận tình khuyên nhủ chỉ bảo tôi hơn một giờ, tôi vẫn cúi đầu không nói gì. Ngoài cửa sổ, ánh nắng từ từ chiếu vào chân tôi, cuối cùng chiếu vào vách tường phía sau, rồi biến mất.Nói mệt, chủ nhiệm lớp vung bàn tay lên nói em trở về cẩn thận suy nghĩ.Tôi vẫn không nói lời nào, gập người một chút rồi ra ngoài, trường học vắng vẻ không còn tiếng cười đùa. Khi tôi mím môi đi vào lớp, chỉ thấy Hứa tiên sinh đang gục đầu xuống bàn ngủ. Tôi kinh hãi.Cẩn thận đi qua thu dọn sách vở, do dự nên đánh thức cậu ta hay cứ vậy rời khỏi. Nửa học kì học cùng nhau, tôi cũng không nói được mấy câu với cậu ấy. Tính tôi thì trầm mặc, còn anh có lẽ là khinh thường mở miệng.Nước vào không phạm nước sông, tương kính như tân <3>.(<3> Tương kính như tân: kính nhau như khách.)Nhưng lần đó, toàn trường dường như cũng chỉ còn lại hai chúng tôi. Tôi đột nhiên có cảm giác toàn thế giới chỉ có chúng tôi sống nương tựa lẫn nhau, dựa lưng vào ghế rồi chậm rãi để mình và Hứa tiên sinh hòa vào đêm tối.Không ngờ tôi lại ngủ quên, bị Hứa tiên sinh đánh thức, thật xấu hổ! Hứa tiên sinh đeo balo dựa vào cửa, nhìn tôi hốt ha hốt hoảng cầm lấy cặp."Đi thôi, Cố Thiển." Cậu đi phía trước tôi, hình như là cười nói "Đi thôi Cố Thiển.".Ngoài cửa sổ không có ánh nắng, trong phòng không bật đèn, bóng đêm mờ nhạt bao phủ chúng tôi, anh nói đi thôi với tôi, trang trọng như đồng ý một lời hứa.Sau này, Hứa tiên sinh hỏi rốt cuộc là tôi thích anh từ khi nào. Tôi suy nghĩ thật lâu thật lâu, không phải khi anh đối tốt với tôi, không phải khi anh không ghét bỏ tôi, mà vào buổi chiều hôm ấy, khi anh vừa cười vừa nghiêm túc nói với tôi "Đi thôi, Cố Thiển".Đi thôi, dù anh muốn đưa em đi đâu, dù em muốn đi về hướng nào, anh cũng sẽ đưa em đi.Hai người ra khỏi lớp, tôi như con cún nhỏ đi sau chủ nhân là anh. Anh cố ý thả chậm bước chân để đi song song với tôi, nhưng anh đi chậm thì tôi càng chậm theo. Hai chúng tôi không nói một câu, cố phân cao thấp bằng bước chân, cuối cùng Hứa tiên sinh mất kiên nhẫn kéo đồng phục tôi để tôi đi song song với anh."Đừng đi sau tớ như động vật nhỏ, bạn Cố Thiển ạ."Rốt cuộc cũng có một chút khí chất nhân gian, Hứa tiên sinh hơi tức giận đã khiến tôi thấy gần gũi không ít. Trên đường đi, chúng tôi tán gẫu khá nhiều, nhiều nhất vẫn là những lời cô chủ nhiệm nói hôm nay. Hứa tiên sinh rất im lặng mà tôi lại nói rất nhiều, nói mãi không dứt. Một người như tôi bình thường một ngày không nói quá nhiều, lại vì sợ hai người yên lặng xấu hổ mà biến thành máy hát.Tuy Hứa tiên sinh không nói gì nhưng từ đó, anh đều kiểm tra bài tập của tôi một lần, sau đó dạy tôi. Anh chê tôi ngốc nhưng chưa từng mất kiên nhẫn mà vứt bút chỉ trích tôi, anh luôn luôn kiên nhẫn giảng giải, còn kiên nhẫn hơn cả mẹ tôi nữa.Dần dần, quan hệ của chúng tôi tốt hơn, cả thành tích học tập của tôi cũng tốt theo. Mặc dù không thể đứng đầu nhưng đã không phải đội sổ nữa, tôi rất thỏa mãn.Nhưng khi tôi cho rằng nếu mình cố gắng có thể thi cùng trường cấp ba với Hứa tiên sinh thì lớp chín, tôi chuyển trường.Chuyển trường không báo trước, một loạt thủ tục bị mẹ tôi nhanh chóng xử lý hết, ngoài ra còn có chuyển nhà. Nghiêm túc mà nói, là ở riêng.Cha mẹ bất hòa đã nhiều năm, từ khi tôi hiểu chuyện, họ vẫn luôn cãi nhau. Hồi nhỏ, tôi còn biết khóc muốn bọn họ không ầm ĩ nữa. Dần dần lớn lên, tôi không nói gì nữa. Hàng năm, tôi ở nhà bà ngoại, không muốn sống cùng bố mẹ nữa.Ngay cả tin họ ly hôn, tôi cũng là người cuối cùng biết được. Biết mình trở thành đứa trẻ của gia đình đơn thân, biết mình được phán sống cùng mẹ. Biết mẹ chuẩn bị tái giá, lần này chuyển nhà chẳng qua là vì xây dựng một gia đình khác.Tất cả đến tận khi chuyển vào nhà mới mới được tôi tiêu hóa xong, nhân tiện tiêu hóa cả lớp học mới.Tôi không có bạn. Sau khi chuyển trường, tôi muốn nói cho họ một tiếng lại phát hiện mình không có một số điện thoại nào. Số duy nhất tôi biết là số điện thoại bàn nhà Hứa tiên sinh. Tôi tự ti cho rằng Hứa tiên sinh cũng không để ý việc tôi chuyển trường, giống như lớp thiếu một người như tôi cũng không thay đổi gì. Cái tốt nhất là họ bớt đi một đối thủ cạnh tranh. Vì vậy, tôi không nói một tiếng nào mà ra khỏi thế giới của Hứa tiên sinh.Tôi cho rằng trên thế giới này, không ai có nghĩa vụ phải chăm lo chú ý người khác, cũng không có ai vô điều kiện nhớ thương ai. Gặp nhau chỉ trong nháy mắt mà nháy mắt thường dễ bị lãng quên.

Xem thêm: Top 7 Sạc Dự Phòng Pisen Portable 10000Mah, Sạc Dự Phòng Pisen Portable Power 10000Mah

Chương 4Thật ra mười năm quen biết Hứa tiên sinh, tôi và anh chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Hứa tiên sinh không đồng ý, anh nói chúng tôi chưa từng xa nhau, anh vẫn một mực chỉ nhớ đến tôi, rời đi chỉ là vật chất, tinh thần vẫn còn tồn tại.Anh nói đời trước chúng tôi là hai thần tiên dưới trướng Ngọc Đế, vì tham luyến tình yêu nhân gian mà bị phạt xuống trần, tra tấn lẫn nhau rồi cũng tu thành chính quả.Tôi từ chối cho ý kiến, có lẽ trên đời thật sự có duyên phận.Bởi vì chuyển trường năm lớp chín, áp lực cạnh tranh giảm đi một nửa. Bị Hứa tiên sinh ép học hành một năm, khi đến trường mới, tôi khá thoải mái. Sau khi thi vào cấp ba, tuy không vào được trường tốt nhất nhưng cũng là một trường trọng điểm.Mẹ tôi nói tôi cần cọ xát thêm, vào trường này không còn gì tốt hơn.Sau khi ly hôn, mẹ tôi lấy khi thế sét đánh không kịp bưng tai mà tái hôn. Chú là một người tốt nhưng tôi luôn có cảm giác ăn nhờ ở đậu, ở nhà cũng không nói gì. Cũng may hai người lớn đều bận rộn, cũng không chú ý đến tôi. Điều làm tôi vui vẻ nhất là sau khi khai giảng sẽ vào ở ký túc xá, một tháng trở về một lần.Vì thế tôi còn cãi nhau một trận với mẹ. Đơn giản là mẹ cảm thấy ở ký túc, ăn ở đều không tiện, ở nhà vẫn tốt hơn nhiều. Tất nhiên tôi không muốn, sau khi khuyên can mãi mới như nguyện vào một phòng ký túc mười hai người.Cũng là lễ khai giảng, cũng đang gà gật, nhưng tôi lại bị câu nói trên sân khấu "Mình là Hứa Minh Trạch" đánh thức.Hứa tiên sinh đứng trên bục, cầm trong tay một tờ giấy trắng, đại diện cho học sinh mới lên phát biểu. Tôi đứng trong hơn hai nghìn người trên sân trường, ngẩng đầu nhìn anh, trong lòng đầy kích động và thắc mắc.Sau buổi lễ, tôi chạy đến bảng vàng phân lớp tìm lớp của Hứa tiên sinh, khi thấy tên trường cấp hai, tôi mới chắc chắn đó là anh. Giây phút ấy, tôi thực sự muốn hét to và ôm lấy người bên cạnh.Tôi và Hứa tiên sinh lại là bạn học một lần nữa.Tôi mới biết Hứa tiên sinh được miễn hoàn toàn học phí khi học ở đây, điểm thi đầu vào của anh cao hơn người đứng thứ hai 40 điểm. Anh là người đứng đầu, là đối tượng bảo vệ trọng điểm của năm lớp.Tất cả những điều này tôi biết được qua bạn cùng bàn, một cô gái khá nhiều chuyện. Khi nghe cô ấy thao thao bất tuyệt khen ngợi Hứa tiên sinh, cuối cùng tôi cũng có cảm giác mừng thầm khi rau nhà mình trồng rất ngon, được người khác khen không dứt miệng. Ừ, cảm giác còn vui hơn khi mình được khen ấy chứ.Từ đó, tôi thường âm thầm chú ý đến Hứa tiên sinh. Mà tôi và anh chưa từng chính thức gặp nhau, tôi không biết giải thích thế nào về việc năm đó không từ mà biệt, mà chỉ sợ anh cũng không biết tôi nằm trong mấy ngàn học sinh trường này.Tôi giống như một đứa ngốc, lén thích anh.Hứa tiên sinh vẫn như trước đây, lạnh như băng, không thích nói chuyện, học giỏi, có nhiều bạn.Bạn ngồi cùng bàn luôn kể với tôi mọi chuyện về anh: anh vừa từ chối bạn nữ nào đó; trên lớp thì dùng một cách giải siêu mới làm khó giáo viên; ngữ văn không viết cũng đứng nhất.Nghe nhiều, có đôi khi tôi cũng chần chờ, đây vẫn là Hứa tiên sinh vẫn dạy tôi trước kia sao? Anh giỏi như vậy, tôi thật sự có thể theo kịp sao?Nhưng tất cả vẫn bị chữ thích gạt đi. Nếu thật sự thích anh, thì những cái đó cũng có là gì?Khi phân ban lớp mười một, Hứa tiên sinh không hề ngoài ý muốn chọn lớp Vật lý. Trường này rất trọng Vật lý khinh Văn, năm lớp Văn và mười lăm lớp Vật lý tạo thành liên minh đối lập.Nếu học văn, tôi còn có thể đứng top trên, còn nếu chọn Vật lý, chờ không đến ngày nổi danh. Tôi muốn học lớp Vật lý bị cả nhà phản đối, mà người ngoài như chú lại đồng ý.Chú tận tình khuyên nhủ mẹ tôi, liệt kê một đống ưu điểm. Cuối cùng, mẹ tôi nói một cậu con đừng hối hận.Đó là quyết định đầu tiên trong đời tôi, hơn nữa còn lại quyết định vận mệnh tương lai.Khi nộp đơn, chủ nhiệm lớp còn hỏi lại tôi đã nghĩ kĩ chưa. Rất kĩ, dù học tốt văn, tôi cũng không thể đến gần thế giới của Hứa tiên sinh, nhưng học Vật lý thì khác. Tôi vẫn ở trong thế giới của anh.Sau khi phân ban lại chia lớp một lần nữa. Hứa tiên sinh như trước vẫn học lớp chọn, mà tôi một lần nữa được ông trời chiếu cố, học lớp bên cạnh lớp anh.Hai lớp cùng giáo viên ngữ văn, toán, tiếng Anh, cũng coi như hai lớp anh em. Vì thế, tôi âm thầm vui sướng rất lâu.Trung học của tôi không hề trôi qua trong thầm mến. Quan hệ của tôi và Hứa tiên sinh khôi phục vào tiệc tối Tết Nguyên Đán.Trên sân thể dục, mọi người đang ngồi xem các tiết mục, tôi thì vừa xem tiết mục vừa nhìn khu vực Hứa tiên sinh ngồi. Được nửa thời gian, tôi phát hiện không thấy Hứa tiên sinh. Tôi đứng dậy lén chuồn ra ngoài, nghĩ nếu gặp anh thì nói chuyện, còn không gặp thì thôi.Nhưng vừa ra đến cửa sân vận động, tôi thấy Hứa tiên sinh mặc đồng phục màu lam đứng dưới đèn đường đưa lưng về phía tôi. Đây là cảm giác khi bạn đi trên sa mạc mờ mịt muốn tìm nước, có người đứng bên cạnh đưa bình nước cho bạn. Chính vì xuất hiện đúng lúc mà nó khiến bạn cảm thấy tất cả đều có số mệnh."Hứa Minh Trạch." Tôi lên tiếng, chậm rãi đi về phía anh.Ánh đèn chiếu từ phía sau tôi, kéo bóng tôi đến dưới chân anh. Giây phút ấy lòng tôi không yên, tôi sợ anh không để ý đến tôi, sợ anh hỏi tôi là ai, sợ anh hờ hững coi như chưa có gì xảy ra.Nhưng anh chỉ quay đầu cười với tôi, nhàn nhạt nói một câu: "Đi thôi, Cố Thiển.""Đi đâu?""Đói bụng, đưa cậu đi ăn bánh mì đậu đỏ, trà sữa socola."Sau này, tôi có hỏi anh vì sao khi ấy anh chưa nói gì đã nói chuyện với tôi, không phải người bình thường thường kinh ngạc sao? Vì sao tất cả như chưa từng xảy ra chuyện gì?"Bởi vì em đã trở lại, hai năm ấy coi như không có."Khi nói chuyện với Hứa tiên sinh về thời trung học, tôi mới biết được thì ra làm bạn trung học không phải là duyên phận, mà là anh đã sớm biết trường của tôi, tính kết quả xem tôi sẽ đăng kí vào đâu rồi anh đăng kí theo. Anh đã sớm biết chúng tôi sẽ là bạn học, cũng sớm biết lớp tôi sẽ vào học. Anh đang đánh cược, cược khi nào tôi sẽ mở miệng, cược xem tôi có thích anh không. Anh nói điều duy nhất anh không ngờ đến là tôi lại học Vật lí thay vì Ngữ văn, anh nói lúc đó hận không thể đến mắng cho tôi một trận nhưng cũng có cảm giác âm thầm vui mừng, ước gì tôi học được cái biến thái của Vật lí.Hơn một năm đó, không chỉ tôi chú ý đến anh mà anh cũng nhớ kỹ thói quen sinh hoạt của tôi. Ví dụ như tôi không ăn cơm tối vì múc nước rất chậm nên tiết một giờ tự học buổi tối sẽ bị đói, rồi đi siêu thị mua bánh mì đậu đỏ và trà sữa socola. Tôi thích đọc ngôn tình, không bỏ bất cứ truyện nào, rất phấn khích nhưng lại luôn ra vẻ không có gì.Tất cả mọi điều về tôi, anh đều biết rất rõ, nhớ rất kỹ. Mà tôi, rất lâu về sau mới biết.Chương 5Như tôi đã nói, quen Hứa tiên sinh mười năm, chúng tôi chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Quan hệ hòa dịu lại năm lớp mười một nhưng cũng không ở bên nhau. Nhưng chúng tôi càng thêm ăn ý, vô tình gặp nhau, chỉ một ánh mắt cũng có thể hiểu đối phương muốn nói gì. Anh thường kín đáo kẹp lời giải vào sách bài tập rồi đưa cho tôi khi tan học, ngăn bàn tôi thường có đồ ăn vặt.Yên lặng nhưng lại hiểu rõ nhau.Nếu nói là tình yêu thì chúng tôi lại chưa từng nói thích đối phương. Mà nếu nói không phải tình yêu thì mọi hành động lén lút khi ấy lại thể hiện sự yêu thích.Tôi nghĩ, khi đó tôi không thừa nhận đó là yêu nhau nhưng Hứa tiên sinh lại nghĩ như vậy.Mâu thuẫn lớn nhất giữa những người yêu nhau là hiểu lầm nhau, hoặc là hiểu sai ý, hoặc là không nói rõ ràng. Một bên coi chuyện đó là đương nhiên, một bên lại coi chuyện đó bình thường như bữa cơm ăn ở căn tin hôm nay. Tâm ý không tương thông, khi gặp phải chuyện lớn chắc chắn sẽ có vấn đề.Vấn đề của chúng tôi xảy ra trên người Hứa tiên sinh.Sau khi lên lớp mười hai, không hiểu là do Hứa tiên sinh tiêu tốn quá nhiều thời gian vào mối quan hệ của chúng tôi hay chính anh xao nhãng. Thành tích tụt xuống thứ mười mấy, một lần là vô tình, hai lần là sai lầm, ba lần đã trở thành thói quen.Chủ nhiệm lớp nói chuyện, chủ nhiệm khối nói chuyện, ngay cả phụ huynh cũng được mời đến. Hứa tiên sinh vẫn có thái đội bình thường, lần sau nhất định sẽ trở lại vị trí cũ. Nhưng liên tiếp mấy tháng, Hứa tiên sinh vẫn không thể lấy được sự tin tưởng của người lớn.Tôi cũng lo lắng. Lo cho chính mình, và cả Hứa tiên sinh. Tôi biết khả năng của mình, dù ngày nghỉ có điên cuồng học tại lò luyện thi, ở trường có Hứa tiên sinh chỉ bảo, tôi cũng chỉ có thể cố gắng duy trì thành tích của mình. Song tôi cũng hiểu, thi đại học là chuyện lớn cả đời.Sau khi suy nghĩ kĩ càng, nhất là sau khi Hứa tiên sinh bị mời phụ huynh, tôi liền quyết tâm cắt đứt quan hệ với anh.Khi đó, suy nghĩ của tôi là cả hai đã không ở bên nhau, không liên lạc thì không liên lạc, cùng lắm thì sau khi thi đại học xong liền nói rõ mọi chuyện.Lại một lần nữa, tôi lại phạm vào tật xấu tự cho là đúng.Sau khi quyết tâm không để ý đến anh, thái độ của tôi rất dứt khoát. Vài lần đầu Hứa tiên sinh còn cố gắng, dần dần anh cũng hiểu ra, không hề tìm tôi nữa.Chúng tôi lại một lần nữa trở thành người xa lạ.Hứa tiên sinh thi rất tốt, nhưng anh không đăng kí trường tốt mà ở lại thành phố A. Vận may của tôi lại bộc phát vào thời điểm mấu chốt, nhưng vì điểm thấp nên tôi đến thành phố C.Mà tôi đã từng thề son sắt nói nhất định sẽ ở lại thành phố A.Sau khi biết Hứa tiên sinh ở lại thành phố A, tôi lại tự trách. Vốn cho rằng sau khi thi xong có thể giải thích mọi chuyện, tới lúc đó tôi lại lấy cớ tự trách mà không muốn đối mặt.Một mình tôi đi học xa, không hề nói với ai. Tôi cho rằng liên lạc giữa tôi và Hứa tiên sinh sẽ ngừng hẳn, thậm chí tôi còn chưa kịp nói thích anh.Sau khi vào đại học, tôi chỉ về nhà vào Tết âm lịch. Nghỉ hè nếu không đi du lịch một mình thì cũng đi dạy. Tôi cảm thấy về nhà là phải về nơi có bà ngoại, những nơi khác chỉ là nhà trọ thôi.Tết âm lịch năm nhất, tôi vốn đã đặt vé tàu nhưng vì chú đi công tác thành phố C mà tôi có thể thuận tiện đi nhờ về. Cả kỳ nghỉ Tết tôi không đi đâu, chỉ ở nhà với bà ngoại. Số điện thoại mới không bạn học cũ nào biết, liên lạc qua internet càng không. Ngoại trừ đêm giao thừa, tôi nhận được một tin nhắn nặc danh chúc mừng năm mới. Chỉ có bốn chữ cực kỳ đơn giản. Vốn định trả lời cuối cùng lại lười không gửi.Năm hai, tôi về bằng tàu, không ngờ lại gặp Hứa tiên sinh ở nhà ga.Sau khi lên đại học, Hứa tiên sinh cũng không thay đổi quá nhiều, vẫn lạnh lùng đứng đó, khiến người đi qua không nhịn được phải nhìn lại. Lúc đó, tôi mặc áo bông màu đỏ, cả người bọc kín kéo theo hành lí cùng anh bốn mắt nhìn nhau.Không khí đột nhiên trở nên lúng túng, tôi sửng sốt nửa ngày mới ngây ngốc vẫy tay với anh, nói một tiếng "hi".Hứa tiên sinh mặt không biểu cảm đi tới xách túi trên tay tôi, tôi vội vã đuổi theo hỏi anh thế là sao."Đến đón người.""Ôi, cậu đến đón người không cần giúp tớ xách đồ đâu, tự tớ có thể gọi xe về, cậu đừng để người ta phải chờ."Tôi lập tức muốn đoát túi hành lý từ tay anh nhưng lại bị anh giơ lên cao không với tới."Đã đón được." Phía trước, anh buồn rầu đáp trả tôi, mang theo chút hờn dỗi trẻ con.Tôi đứng đằng sau khá choáng váng, mũi không biết là bị không khí lạnh của thành phố A làm đông cứng hay là bị anh làm cảm động mà muốn khóc."Có một cửa hàng bánh ngọt mới mở, em muốn đi ăn không?"Hứa tiên sinh đi đằng trước dường như rất bất đắc dĩ thở dài một hơi, đưa lưng về phía tôi, giọng điệu mềm mại nhưng lại như đổ một bình giấm chua.Tôi tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau, ôm chặt giống như ôm lấy toàn bộ mặt trời, cọ cọ lưng anh gật đầu.Cứ như vậy, sau những năm tháng thanh xuân rối rắm, chúng tôi chính thức bên nhau vào năm thứ hai đại học.Bốn năm đại học tôi đi học xa, thường là anh đến thành phố C thăm tôi rồi đưa tôi đi chơi. Là một người học bốn năm đại học tại thành phố C, chỉ sợ tôi cũng không hiểu rõ nó bằng Hứa tiên sinh.Hứa tiên sinh không phân biệt nổi đông tây nam bắc nhưng mỗi lần đi đâu lại lôi bản đồ ra nghiên cứu chán chê mới vừa lòng xuất phát. Tôi thích đi dạo, thường chọn đường không có người đi. Thường là hai chúng tôi mắt to trừng mắt nhỏ lạc đường tại một nơi xa lạ, mà thường thì nơi đó chỉ cách đích đến hai con phố.Hứa tiên sinh không ăn được cay, vừa đụng vào là như bị trúng độc. Nhưng tôi lại không cay không vui. Mỗi khi đến một nơi ăn đồ cay, Hứa tiên sinh sẽ oán trách tôi không biết săn sóc, tôi liền bĩu môi nói anh có thể không ăn. Thường là anh chiều theo tôi, dần dần cũng không còn phán ứng mạnh với đồ cay.Hứa tiên sinh cũng không thích viết chữ, tôi mỗi khi đến một nơi đều sẽ gửi bưu thiếp. Nhưng chữ của tôi thật sự không thể gặp người, cũng chỉ có thể nhờ Hứa tiên sinh viết thay. Hứa tiên sinh cảm thấy đó là tình cảm, không muốn viết thay, tôi liền lấy tình nghĩa áp chế anh. Dần dần, Hứa tiên sinh trở thành tay bút ngự dụng , chuyên viết thư cho tôi.Hứa tiên sinh không nói nhiều nhưng đi đâu cũng bị con gái vây lấy. Có khi là giúp chụp ảnh, có khi là xin giấy, thậm chí có người còn trực tiếp xin số mời cơm. Thường thì khi đó tôi sẽ đứng bên cạnh nói anh trai mình được hoan nghênh ghê, mau kiếm chị dâu đưa về cho mẹ xem đi. Ban đầu, anh còn tức giận, về sau anh cũng dứt khoát nghiêm túc nói với người khác chúng tôi là anh em, nhưng lại yêu nhau, không còn cách nào khác đành phải bỏ nhà ra đi, cả đời chỉ yêu mình tôi...Thời gian gặp Hứa tiên sinh luôn luôn đẹp đẽ mà ngắn ngủi, còn thời gian xa nhau lại luôn mâu thuẫn.Tôi nói Ngọc Đế thả chúng ta nhưng lại đổi cách tra tấn, không hề bỏ qua.Anh nói, có thể làm thế giới của anh ầm ĩ như vậy trừ tôi ra không có người thứ hai.Chương 6Ba năm yêu xa rốt cuộc cũng kết thúc bằng lễ tốt nghiệp.Tôi trở về thành phố A, chúng tôi thuê một gian phòng nhỏ sống cùng nhau. Thỉnh thoảng về thăm bố mẹ, bình thường đều là tan tầm về nhà nằm sô phaMục tiêu của chúng tôi là 26 tuổi kết hôn, 27 tuổi sinh con, cả đời này giúp chồng dạy con.Nhưng kế hoạch thường không như chúng ta dự định.Đầu năm, bà ngoại phát hiện bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, sinh mệnh bà bắt đầu đếm ngược. Khi đó, mẹ tôi vừa mang thai, sản phụ lớn tuổi không thể phân tâm chăm sóc bà. Mà mấy cậu ở nông thôn lại ầm ĩ vì tài sản, không ai ra mặt chăm sóc bà.Từ nhỏ tôi đã sống với bà, tình cảm rất sâu. Sau khi bà ngoại gặp chuyện, tôi liền từ chức, lấy toàn bộ tiền tiết kiệm ra chăm sóc bà. Mỗi ngày, tôi chỉ đi lại giữa hai nơi: bệnh viện và nhà. Thường là đến khuya mới về nhà, ngủ mấy giờ lại lập tức đến bệnh viện với bà.Khi ấy, Hứa tiên sinh vừa bắt đầu thành lập công ty, gây dựng sự nghiệp, mấy đối tác chỉ biết xuất tiền, một mình anh gánh vác cả công ty, cũng không còn sức phân cho tôi.Nhưng hàng ngày anh đều từ công ty đến đón tôi về, mặc kệ mệt mỏi hay mưa gió.Bà ngoại không chỉ ung thư dạ dày mà chứng đãng trí của người già cũng càng ngày càng nghiêm trọng hơn. Bà không nhớ gì, chỉ biết cầm tay tôi hỏi Tiểu Thiển đâu, Tiểu Thiển đâu. Đôi khi Hứa tiên sinh đến vào lúc bà không ngủ, anh liền nói chuyện với bà. Bà gọi tôi là Tiểu Thiển, gọi Hứa tiên sinh là Tiểu Trạch.Người già thường không minh mẫn, khi thì khóc như trẻ con, có khi lại lôi kéo bạn nói chuyện hồi nhỏ. Mỗi lần như vậy tôi đều cảm thấy khổ sở, trước đây khi có thời gian, tôi lại không chịu ở bên bà nhiều hơn. Mà bây giờ, khi thời gian đếm ngược từng ngày, tôi mới hiểu được thời gian bên bà thật quý giá.Đêm đó, bà ngoại lại ngất, một mình tôi ngồi ngoài phòng cấp cứu. Khi bác sĩ thông báo cho tôi tình hình bệnh tình nguy kịch, tôi không khóc, khi họ nói với tôi lần này đã vượt qua, tôi không khóc. Nhưng khi nghe câu đầu tiên bà nói sau khi tỉnh lại: "Tiểu Thiển, bà chỉ tiếc không được nhìn thấy cháu kết hôn", tôi khóc như mưa.Ngày hôm sau, khi Hứa tiên sinh đến đón tôi, tôi vẻ mặt hoảng hốt không phân rõ thật giả, nói với anh: "Chúng ta kết hôn đi." Thật ra vào lúc này không nên nhắc đến việc kết hôn.Nhà tôi bên này hỏng bét, mà nhà anh bên kia cũng không tốt hơn. Trạng thái của cả hai cũng không ổn định, tôi không có việc, anh thì mới xây dựng sự nghiệp, cản bản không thể kết hôn."Đi thôi, Tiểu Thiển, chúng ta kết hôn." Nhưng Hứa tiên sinh nói, đi thôi, anh đồng ý lấy tôi.Hôn lễ được chuẩn bị rất vội vàng, bà ngoại đã gầy không ra hình dạng ngồi trên đầu nhìn tôi từng bước đi về phía bà, khóe mắt ánh lên niềm vui. Người đến cũng không nhiều, nhưng ai cũng thành tâm chúc phúc.Khi Hứa tiên sinh tuyên thệ, anh đặc biệt nghiêm túc.Ba chữ "Tôi đồng ý" kia, chúng tôi mất mười năm mới nói được.Chương 7"Năm hai đại học sao anh lại vừa hay đứng ngoài ga chờ em?""Trường em cho nghỉ trong mấy ngày đó, anh không biết em sẽ về ngày nào, chỉ có thể đến đó trông chừng, chờ ba ngày rốt cuộc cũng nhìn thấy em."Tôi và Hứa tiên sinh nói về chuyện cũ năm xưa qua tin nhắn Micro, tất cả nghi vấn trước kia đều hỏi ra. Khi nhìn thấy câu trả lời, trong lòng tôi vô cùng ấm áp. Nhưng sau đó lại có một tin nữa."Thật ra, năm nhất anh chờ đủ năm ngày, nghĩ em sẽ xuất hiện. Sau này mới biết thì ra em đi xe chú về. Khi ấy, anh cảm thấy tạo hóa trêu ngươi, ông trời cũng không muốn anh gặp em. Anh nghĩ duyên phận như vậy, tốt nhất là buông tay thôi. Nhưng năm thứ hai, anh vẫn đi."Trong lòng có nơi bị vỡ đê. Tôi vẫn cho rằng khi chúng tôi bên nhau đều là anh nắm quyền chủ động. Không ngờ người vẫn luôn tự ti, do dự, hoài nghi lại là anh."Xét thấy hôm nay anh thành thật trả lời nhiều vấn đề, cơm tối trừ thịt bò hầm, anh muốn ăn gì em sẽ nấu.""Ăn em."

HẾT